Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1949 lượt.
è rồi?”
“Những thứ này không phải em mua, người ta tặng”. Nói xong Phong Bình ném hai chiếc váy về phía anh ta và nói: “Treo lên giúp em”.
“Ai tặng?” Đường Ca Nam đỡ lấy hai chiếc váy, ngồi im bên giường không nhúc nhích, gượng gạo hỏi lại.
“Dĩ nhiên là nhà thiết kế rồi, con ai nữa?” Phong Bình phì cười.
Đường Ca Nam lập tức tỉnh ngộ, thỉnh thoảng Đường Minh Tuyên cũng gặp những chuyện như thế này. Anh treo quần áo lên rồi nói: “À, Jennifer muốn gặp em”.
“Bà ta nói có chuyện gì sao?”
“Bà ta chỉ bảo muốn gặp em, trước đây bà ta chưa gặp em sao?”
“Chưa, nhưng có nhìn ảnh, biết được số đo của em”. Phong Bình mỉm cười: “Anh cho bà ta xem ảnh đính hôn của chúng ta, bà ta nói gì?”
Đường Ca Nam cố tình nhăn nhó rồi nói với giọng điệu hết sức ấm ức: “Bà ta vô cùng kinh hoàng, rõ ràng không biết anh là thằng nhà nghèo chui ra từ xó xỉnh nào…”
Phong Bình cười ha hả: “Vậy sau này em nuôi anh là được mà”.
Đường Ca Nam gật đầu lia lịa, “Tốt quá. Đàn ông bọn anh dốc sức vì con gái các em mấy nghìn năm, lẽ ra phải được nghỉ ngơi từ lâu rồi. Em không biết hàng ngày anh phải khổ sở thế nào…” Anh ta nói rồi lại nằm xuống giường, than thở: “Trên báo thường đả kích lối sống xa hoa của những người giàu có, đó là vì họ kiếm tiền khổ sở, không xa hoa thì quả là có lỗi với mình, đời người ngắn ngủi”.
Giọng điệu ấy giống hệt Bính Thần, Phong Bình nghe mà không nhịn được cười. Đang định nói gì đó thì dưới nhà thông báo đến giờ ăn cơm, thế là cô treo mấy bộ quần áo vào trong tủ, sau đó vào phòng vệ sinh rửa tay, cùng Đường Ca Nam xuống dưới ăn cơm.
Vì có Lục quản gia đứng cạnh hầu hạ nên cô cố tình tỏ ra hết sức thân mật với Đường Ca Nam, không ngừng gắp thức ăn cho anh.
Đường Ca Nam vui ra mặt, anh cũng không ngừng gắp thức ăn cho cô.
Sự thân mật của hai người khiến Lục quản gia thực sự lo lắng, bà ta không ngờ lần này Phong Bình quay về, tình cảm với Đường Ca Nam lại tiến triển nhanh đột ngột như vậy, đây không phải là điềm lành.
Cảm giác bị đe dọa ngày càng lớn hơn nhưng trong lòng cảm thấy rất không phục.
Bà ta rất biết hầu hạ người khác, làm việc hai chục năm, kinh nghiệm phong phú, nên cũng bắt đầu kén chọn đối tượng phục vụ. Những người giống như Phong Bình, không biết chừng xuất thân còn chẳng bằng mình, hoàn toàn không thể lĩnh hội được tinh túy trong cách phục vụ của bà ta – ví dụ món bánh trên bàn mà bà đã cất công nướng cẩn thận, vậy mà khi cô ta ăn, nét mặt giống như ăn đồ ăn vặt ở quán ven đường vậy, thật là tùy tiện, không có chút nghệ thuật thưởng thức nào, đúng là không còn gì để nói.
Đúng là phí hoài phí hoài!
Lục quản gia chỉ biết nén nỗi tức giận sục sôi trong lòng để dạ dày và ruột gặm nhấm. Sau này bà ta sẽ phải đối mặt với bà chủ như thế này, chắc là bà ta sẽ ức chết mất.
Không được, tuyệt đối không được.
Bà ta không thể ngồi chờ chết được, phải chủ động tấn công.
Ai hiểu tấm lòng của kẻ phong lưu
Thực ra, người tò mò không chỉ có một mình Lục quản gia, Đường Minh Tuyên còn tò mò hơn bà ta. Cô ta cũng không biết rằng vì sao bà ngoại lại thay đổi thái độ, hơn nữa lại giữ kín chuyện tối hôm ấy, không hé lộ một lời. Vì thế vừa nghe tin Phong Bình quay về, ngày thứ hai cô ta đã đến thám thính tình hình.
Chiêu bài của cô ta là hẹn Phong Bình đi dạo phố, nói là hàng quần áo nổi tiếng ở phố Trung Hoàn có hàng mới về, cô ta muốn đi xem, biết Phong Bình rất sành về thời trang nên muốn mời cô tư vấn.
Thế là Phong Bình cùng cô ta đi dạo phố.
Đường Minh Tuyên vừa lái xe vừa hỏi Phong Bình: “Mấy hôm trước chị đi đâu vậy?”
Đường Minh Tuyên cũng có thể đoán được những điều đó, cô muốn biết chút gì đó đặc biệt hơn.
“Thế thôi à? Không có gì khác à?”
“Không có gì khác”. Phong Bình uống một ngụm hồng trà rồi hỏi lại: “Sao bỗng nhiên em lại hỏi điều đó?”
“Không có gì”. Đường Minh Tuyên cũng cười: “Em chỉ muốn hỏi thế thôi mà”.
Phong Bình cũng nghi ngờ: Lẽ nào Đường Minh Tuyên vẫn chưa biết thân phận của mình? Đường Trạm không nói cho cô ta biết sao?
Đường Minh Tuyên không nhận được câu trả lời mà mình muốn, lại thấy Phong Bình nghi ngờ, đành phải cúi đầu uống trà. Thực ra Phong Bình cũng rất tò mò về chuyện nhà họ Đường, đặc biệt là ba cậu con riêng kia, nhưng có lẽ đây là điều cấm kỵ của người ta, không tiện hỏi trực tiếp. Thế là hai người đều chuyên tâm uống trà.
Im lặng một lúc, bỗng nhiên Đường Minh Tuyên nói: “Lần này anh hai rất có mắt nhìn người”.
Phong Bình ngạc nhiên, sau đó mỉm cười.
“Trong số những người bạn gái trước đây của anh ấy, chị là người đặc biệt nhất, không lấy lòng bất kỳ người nào”.
“Cảm ơn”. Phong Bình nói lời cảm ơn rồi mỉm cười, uống trà.
Đường Minh Tuyên mỉm cười, đang định nói gì đó, bỗng nhiên ánh mắt hướng về phía sau cô, nét mặt có vẻ ngạc nhiên. Phong Bình hướng theo ánh mắt của cô ta, quay đầu lại nhìn, một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc chỉnh tề đang đi về phía họ, chính là An Duyệt Sinh.
Anh ta bước nhanh đến trước