Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1945 lượt.
bàn, nhẹ nhàng gật đầu với Đường Minh Tuyên, sau đó mỉm cười với Phong Bình và nói: “Tôi gặp khách hàng ở tầng trên, thấy cô ở đây nên qua chào một tiếng”.
Phong Bình không có chuẩn bị gì, bỗng nhiên gặp anh ta nên không biết phản ứng thế nào, chỉ mỉm cười.
Đường Minh Tuyên tinh tế liếc nhìn hai người, sau đó nhìn An Duyệt Sinh, khuôn mặt của anh ta khá tuấn tú, đôi mắt phượng dài, ẩn chứa vẻ gì đó rất dịu dàng, còn Phong Bình tuy mỉm cười nhưng ánh mắt có gì đó khang khác.
Vì không có nhiều chủ đề để nói với Phong Bình nên cô ta đã sớm muốn viện cớ đi trước, bây giờ lại thấy tò mò, nhìn Phong Bình và hỏi: “Anh đây là…”
Phong Bình đặt cốc xuống, giới thiệu với cô: “An Duyệt Sinh”.
Đường Minh Tuyên thấy cái tên này quen quen nhưng bỗng chốc không thể nhớ lại được là mình đã nghe thấy ở đâu.
Phong Bình tiếp tục giới thiệu Đường Minh Tuyên: “Cô ấy là em gái của Đường Ca Nam”.
An Duyệt Sinh mỉm cười với Đường Minh Tuyên: “Xin chào cô Đường”.
Đường Minh Tuyên khẽ gật đầu.
An Duyệt Sinh nói: “Rất xin lỗi vì đã làm phiền hai người, tôi muốn mượn chút thời gian của cô Phong, không biết có tiện không?” Câu cuối cùng là nói với Phong Bình.
Anh ta nói rõ ràng thẳng thắn như vậy, Đường Minh Tuyên đành phải kìm nén trí tò mò rồi từ biệt trước. Đến tận lúc lái xe ra khỏi Trung Hoàn, cô ta mới chợt nhớ ra. An Duyệt Sinh, thời gian trước họ bí mật tìm người điều tra Phong Bình, Lục quản gia đã từng nhắc đến cái tên này, nói là anh ta đã từng tặng hoa cho Phong Bình, lẽ nào họ có quan hệ sâu sắc hơn?
An Duyệt Sinh ngồi xuống chỗ của Đường Minh Tuyên, chỉ nhìn Phong Bình mà không nói gì. Ba năm nay, anh đã tưởng tượng cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần, bây giờ điều đó đã trở thành sự thực, nhưng lại quên mất lời mở đầu.
Từ khi anh ta tặng hoa, Phong Bình đã mơ hồ hiểu được ý của anh ta.
Thực ra, cô không bận tâm đến việc đối diện với anh, chỉ có điều hai người đã không còn gì để nói thì gặp nhau để làm gì? Lẽ nào cùng nhau hồi tưởng lại những ký ức đã qua? Tuy cô cũng tin rằng trên thế giới này có những đôi tình nhân chia tay rồi vẫn có thể làm bạn của nhau, nhưng bản thân cô, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc cô không có ý nghĩ và dự định ấy.
Cả hai cùng im lặng một lúc lâu An Duyệt Sinh mới nói: “Anh đã tìm em”.
Phong Bình cười và nói: “Em biết, em nhìn thấy tin nhắn tìm người trên báo”.
“Dù thế nào đi nữa, dù anh có gì sai thì em cũng không nên bỏ đi như thế, hành động ấy của em thực sự rất không đạo đức”.
“Em rất xin lỗi”.
An Duyệt Sinh lại im lặng.
Thái độ ấy của cô khiến anh có chút ngạc nhiên, không giải thích với anh cũng không thanh minh cho mình, cô thực sự đã thay đổi rồi. Trước đây anh nói cô hai câu, cô không thấy ấm ức thì vội giải thích ngay, vì sao bây giờ lại hờ hững như vậy?
Anh khẽ ho một tiếng rồi nói: “Trước đây em… không thế này”.
“Trước đây em thế nào?”
“Ha ha”, An Duyệt Sinh khẽ cười hai tiếng, thực ra anh cũng không hiểu rõ lắm về chuyện trước đây, chỉ có điều thái độ của Phong Bình với anh thay đổi, trong lòng cảm thấy hụt hẫng nên không kìm được nhắc lại chuyện đã qua.
“Bây giờ em chín chắn hơn nhiều rồi”.
“Ba năm rồi mà”.
Phong Bình mỉm cười, bưng cốc trà lên uống một ngụm. Trà đã nguội, vừa đắng vừa chát. Cô cũng không kìm được, trong đầu bỗng hồi tưởng lại trước đây mình như thế nào. Nhưng những ký ức ấy đã chìm xuống nước, chảy về phía trước, sóng nước gập ghềnh, không nhìn rõ được.
Cô đã từng tưởng rằng, anh không yêu cô là chuyện xót xa nhất trên đời này.
Về sau cô phát hiện mình cũng không yêu anh, đó mới là chuyện xót xa nhất trên đời này.
An Duyệt Sinh thấy cô ngồi ngay trước mặt, đầu hơi cúi xuống, miệng khẽ mỉm cười. Thời gian dường như rất “thiên vị” cô, năm tháng chỉ nhẹ lướt qua người cô, êm dịu, nhẹ nhàng, dường như không để lại chút vết tích nào. Nếu nhất định phải nói là có thì đó là sự tao nhã mà năm tháng đã gọt giũa, mài mòn.
Anh không kìm được, thầm than thở trong lòng: Một người như thế này, sao năm ấy anh lại nỡ từ bỏ cơ chứ, đúng là phải khâm phục bản thân mình.
“Mấy năm nay em đều ở Thánh Anh à?”
“Không”. Phong Bình nói xong ngừng lại một lát, thấy anh ta không nói gì, lại bổ sung thêm một câu: “Ở trong nước rồi lại ra nước ngoài, năm ngoái mới quay về”.
“Quay về bao lâu rồi?”
“Khoảng hơn nửa năm gì đó”.
“Anh nhìn thấy ảnh của em trên báo, ảnh đính hôn của em và Đường Ca Nam…” An Duyệt Sinh ngừng một lát, cười gượng gạo, “Nói thật, lúc ấy anh thực sự cảm thấy ngạc nhiên”.
“Ha ha”. Phong Bình thản nhiên cười một tiếng rồi nói: “Thực ra em cũng rất ngạc nhiên”.
Ý cô muốn nói là mình nhất thời kích động nên đã nhận lời cầu hôn của anh ta, biến một trò đùa có thể cho qua thành một chuyện lớn như vậy, bây giờ xem ra vẫn có xu hướng tiếp tục. Nhưng An Duyệt Sinh lại nhầm tưởng rằng ý của cô là giấc mộng hão huyền được bước chân vào nhà giàu nay thành hiện thực nên gật đầu, tỏ ra rất hiểu cô.
“Anh thấy mừng thay cho em”.
“Cảm ơn, em cũng mừng thay cho anh”. Phong