Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
Bình nhìn anh chân thành và nói: “Thật đấy, anh là người có tài, chỉ là không tìm được không gian để phát triển. Em biết lúc ấy anh rất chán nản, rất đau khổ, bây giờ thành công rồi, em thực sự mừng thay cho anh”.
An Duyệt Sinh không ngờ cô lại nói những lời ấy, hoàn toàn không có chuẩn bị, bỗng chốc thấy rối bời, cảm thấy lòng chua chát nên vội quay đầu về phía cửa sổ.
Thì ra cô biết điều đó. Anh cứ tưởng cô không hề quan tâm đến anh. Hồi ấy anh đang ở trong thời kỳ đau khổ nhất của cuộc đời, đang quá độ từ một chàng thanh niên ngây thơ thành một người đàn ông chín chắn, lý tưởng và nhiệt tình bị hiện thực tàn khốc mài mòn, từng bước từng bước học cách thỏa hiệp với xã hội. Lúc ấy, ngay cả bản thân mình anh cũng thấy vô cùng căm ghét, dĩ nhiên cũng không có khả năng gánh vác một gia đình, không phải vì anh không yêu cô mà vì họ không gặp nhau đúng lúc.
Anh không nói gì, Phong Bình cũng chỉ lặng lẽ ngồi nhìn cốc trà, nó đã thực sự nguội hẳn, biến thành màu gỉ sắt đắng chát, chỉ nhìn màu sắc ấy thôi cũng đủ khiến người ta thấy miệng đắng ngắt.
Trong tĩnh lặng, điện thoại của An Duyệt Sinh bỗng đổ chuông.
Anh rút điện thoại ra nhìn rồi nói với Phong Bình: “Anh nghe điện thoại”.
Phong Bình gật đầu.
Anh bước sang một bên nghe điện thoại, một lúc sau quay lại nói là công ty có chút việc, cần phải quay về xử lý.
Phong Bình gật đầu.
Nhưng An Duyệt Sinh vẫn chưa đi, anh hỏi: “Anh muốn gặp em một lần nữa, có được không?”
Phong Bình hơi ngạc nhiên, sau đó mỉm cười.
Anh nói tiếp: “Anh còn nhiều điều muốn nói với em”.
Phong Bình gật đầu và nói: “Được, em cũng có vài điều muốn nói với anh”.
An Duyệt Sinh đưa cho cô tấm danh thiếp: “Trên đó có số điện thoại của anh”.
“Ok”.
“Vậy anh đi trước đây”.
Phong Bình gật đầu.
Sau khi An Duyệt Sinh đi, cô ngồi ở đó một lúc, nghe xong bản piano du dương rồi mới đứng dậy ra về.
Phố Trung Hoàn nằm ở trung tâm thành phố Thánh Anh, cách khách sạn Thời Quang hai quãng phố đi bộ. Cô nhìn đồng hồ, hơn bốn giờ chiều, vẫn còn một chút thời gian nên quyết định qua bên đó.
Vì mới gặp lại người yêu cũ nên trong lòng có chút phiền muộn.
Những năm tháng đã qua, dù là vui vẻ hay đau khổ, chỉ cần cho nó sống lại trong hồi ức thì trí nhớ sẽ tự động cắt bỏ đi những phần không hay, sự cách biệt về thời gian cũng tạo cho nó những vầng ánh sáng dịu nhẹ, giống như phong cảnh trong một bức tranh cổ xưa, nhìn thì rất đẹp nhưng có chút gì đó mờ ảo, xa vời.
Cô vừa đi vừa suy nghĩ vẩn vơ, đến khách sạn Thời Quang từ lúc nào không biết, không ngờ Phương Quân Hạo cũng quay về, đúng là niềm vui bất ngờ.
Sau một hồi hàn huyên, anh ta hí hửng cho cô xem những tác phẩm nhiếp ảnh của mình.
Phong Bình giở ra xem, không phát hiện bức nào đặc biệt “chấn động” nên không hề khách khí đưa ra nghi vấn: “Quân Hạo, không phải cậu ngộ nhận giữa hứng thú với nhiếp ảnh và sở trường của mình chứ?”
“Cái gì?” Phương Quân Hạo chau mày.
“Giống như viết văn ấy, có người tưởng rằng mình thích viết văn thì nhất định viết được những tác phẩm hay. Có phải cậu cũng vậy không, ngộ nhận giữa hứng thú sở thích với tài năng thiên bẩm, tưởng rằng mình thích là có thể chụp được những tác phẩm xuất sắc?”
“Phong… Bình!” Phương Quân Hạo không thể kiềm chế được, giật lại cuốn album tuyệt đẹp rồi hét lên: “Không có khả năng thưởng thức nghệ thuật, không có con mắt nghệ thuật, lại còn nghi ngờ khả năng chuyên nghiệp của tôi, cậu sỉ nhục người quá đáng rồi đấy…”
Anh ta không hề chú ý đến phong độ của mình mà bất lịch sự đuổi khách: “Cậu đi ra, mau mau đi đi”.
Phong Bình vỗ tay và nói: “Được thôi, bây giờ tôi sẽ đi nói với chú Phương là cậu không có tài năng nhiếp ảnh gì cả, vẫn hợp với quản lý khách sạn hơn”.
Phương Quân Hạo vội vàng thay đổi thái độ, cười trừ và nói: “Nữ hoàng của tôi ơi, bề tôi nhất thời lỡ lời, tội đáng muôn chết, xin người hãy tha cho bề tôi”.
Phong Bình phì cười: “Xem cậu kìa, làm gì mà căng thẳng thế, tôi đi tính sổ sách với chú Phương…”
Phương Quân Hạo toát mồ hôi hột: “Cung kính tiễn nữ hoàng”.
Phong Bình đã quá quen với trò đùa này rồi, cô không thèm để ý đến anh ta mà đi thẳng vào phòng làm việc của Phương Bá Thao, tìm ông ta tính toán sổ sách. Tuy trên danh nghĩa khách sạn Thời Quang đã thuộc về nhà họ Phương, chỉ có điều chủ tịch Phương cổ hủ, bảo thủ vẫn muốn tuân theo quy định, báo cáo lên trên.
Cô bước vào phòng làm việc, lấy chiếc kẹp ngân phiếu trong túi, đặt một tập cuống phiếu lên bàn làm việc.
Phương Bá Thao cầm tập cuống phiếu rồi lật ra xem, ông cười và nói: “Số tiền này ít hơn hai số 0 so với dự đoán của tôi, khá lắm, biết tiết kiệm rồi”.
Phong Bình phì cười: “Chú Phương, chú quên rồi sao, cháu đã tìm được phiếu cơm dài hạn, hai số 0 ấy do Đường Ca Nam trả”.
Phương Bá Thao đập tay vào đầu, tỏ ý đầu óc hồ đồ, sau đó cười và nói: “Thực sự chú vẫn chưa nghĩ đến điều đó, con gái nhà họ Phong cũng biết tiêu tiền của đàn ông…”
Phong Bình cười rất tươi rồi nói: “Khi con gái tiêu tiền của đàn ông, nhất định khô