Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.
Tôi còn chuyện muốn nói!” Tôi nhận ra cô ta thật nực cười.
“Lâm tổng giám, mấy giờ rồi? Bây giờ không phải giờ làm việc, có chuyện gì mai nói. Tôi mệt rồi, tạm biệt.”
Mấy ngày nay trong đầu tôi toàn hình ảnh Bạch Khiết, tại sao cô ấy vẫn bài xích tôi như vậy? Tại sao cô ấy vẫn nhìn tôi với ánh mắt đó? Lẽ nào cô ấy bị bất lực? Phụ nữ cũng bất lực sao? Hình như không đúng.
Có lẽ từ trước tới giờ cô ấy luôn bài xích đàn ông, lẽ nào cô ấy cũng là người đồng tính như Chi Lan?
Tôi soi gương mấy lần, nhìn thế nào cũng thấy mình không giống loại dung tục, càng không giống ké háo sắc!
Vương Hoa Sơn lại tìm tôi, thật ra tôi cảm thấy ông ta rất phiền phức, có chuyện gì không thể nói được qua điện thoại sao?
“Tại sao tối qua Lâm Tịch lại gọi cậu cùng đi gặp khách hàng?” Ông ta hỏi.
“Tào Sắt, cậu có biết Tào Sắt có quan hệ gì với tôi không? Anh bạn trẻ, lời nói không thể nói bừa được, nói bừa không tốt cho bản thân chút nào đâu.” Ông già này tin tay họ Tào thế sao? Thà tin hắn chứ không tin người tình của mình. Lẽ nào Lâm ma nữ thường xuyên cắm sừng ông ta, sau đó Lâm ma nữ ôm hận nhen nhóm ý định lấy trộm hàng?
“Vương tổng, có phải Lâm tổng giám muốn tự mình làm không?”
“Đúng vậy, cô ta đã muốn tách ra lâu rồi, trong mắt cô ta căn bản không còn lão tổng tôi đây nữa! Cậu hãy giúp tôi trông chừng Mạc Hoài Nhân, hắn không dễ đối phó đâu! Cậu giúp tôi hạ bệ được hắn là lập đại công, đừng nói một chức trưởng ban, ngay giám đốc tôi cũng cho cậu làm! Còn tiền thì dễ nói thôi!”
“Vâng.”
Cho đến lúc này tôi căn bản không thể phân biệt được đâu là tốt đâu là xấu. Mạc Hoài Nhân và Hoàng Kiến Nhân đương nhiên chẳng phải loại lương thiện gì. Vương Hoa Sơn lại cứ nói Lâm ma nữ làm những chuyện phạm pháp đó, nhưng tôi lại cảm thấy dù cô ta hung dữ nhưng không phải loại người xấu xa, ở bộ phận tiêu thụ có ai không biết con người cô ta thế nào? Ngược lại, Vương Hoa Sơn lại coi trọng Tào Sắt, Tào phó tổng giám như thế, điều này khiến tôi nghi ngờ...
Tôi hỏi một vài đồng nghiệp trong văn phòng cũng không biết được lai lịch của tay họ Tào kia, chỉ biết hắn ta được điều về từ tổng bộ. Vô tình tôi lại hỏi được chuyện khác, trong văn phòng có rất nhiều tin đồn, nói đại mỹ nhân Bạch Khiết, giám đốc nội vụ của bộ phận nào đó có liên quan tới phó tổng giám Tào, chức giám đốc nội vụ này chính là do hắn cho Bạch Khiết.
Là thật hay giả vậy?
Tôi cũng biết Bạch Khiết khác với những người phụ nữ khác, mỹ thiếu phụ đã ly dị khó tránh khỏi việc bị người ta chọc ngoáy. Đám người toàn nói chuyện thị phi kia, ngoài những nữ đồng nghiệp ghen ăn tức ở với dung nhan của Bạch Khiết còn có những nhân viên nam theo đuổi mà không được, ví như Mạc Hoài Nhân; còn có một số người cho rằng Bạch Khiết yếu đuối dùng nhan sắc đổi lấy chức vị là có thể tự tung tự tác trong công ty.
Lâu dần là có thể suy đoán được đầu mối trong bộ phận tiêu thụ của Ức Vạn, Hoàng Kiến Nhân và Mạc Hoài Nhân là một hội; tay giám đốc họ Trịnh cùng một đám đồng liêu là một bọn, chúng thù địch tôi, vì tưởng tôi cùng hội với Mạc Hoài Nhân mà. Còn phó tổng giám Tào và Lâm Tịch thì tôi không biết họ thuộc hội nào. Tôi nghi ngờ phó tổng giám Tào chỉ đạo bọn Mạc Hoài Nhân, còn Lâm Tịch thì chỉ đạo hội giám đốc Trịnh. Nhưng tôi cứ có cảm giác còn một hội nữa không thuộc hai nhóm kia, mà thế lực cũng rất lớn...
Chỉ một văn phòng nhỏ tí thế này đã lục đục đấu đá thế này, tôi thấy mệt thay cho bọn họ...
Từ tối hôm đó Bạch Khiết không liên hệ với tôi nữa. Tôi là loại háo sắc mà, phải cho người ta có thời gian chấp nhận dần dần. Thời gian dần trôi, càng ngày càng thấy nhớ, có lúc tôi tự mắng mình sao lại đa tình thế, đứng núi này trông núi nọ, gặp một mà yêu hai...
Sau đó dần dần tôi cũng nghĩ thông rồi, không thể tùy tiện nói yêu, nói lời hứa hẹn chính là gánh nợ vào thân. Không phải tôi đa tình, mà là tôi không có cơ sở kinh tế hùng hậu, vừa biết đằng sau vẻ ngoài phong lưu mũ áo chỉnh tề, tôi thực chất là một thằng nghèo rớt mồng tơi, thì người ta chạy còn không kịp. Nhớ lại hồi xưa Mẫu Đơn và tôi từng thề non hẹn biển, nói gì mà ở bên nhau đến thiên trường địa cửu. Sau khi vào đại học, ban đầu vẫn tin tưởng sẽ cùng tôi đồng cam cộng khổ, nhưng chưa được mấy tháng đã theo người khác rồi. Những lời hứa năm nào chỉ như gió thoảng bên tai, người từng nói mãi mãi không rời xa đã sớm đi về nơi chân trời nào rồi. Lý Bình Nhi thì càng khoa trương hơn, vừa biết tôi còn phải nuôi gia đình có hai đứa em gái học đại học thì lập tức trở mặt, lừa tiền của tôi rồi còn bịa đặt vì bạn trai nên mới làm thế. Sau đó gặp mấy người Sa Chức, càng ngày càng cảm thấy giống diễn kịch. Nhưng giờ xem ra Sa Chức là thành thật nhất trong số họ, ít nhất thì Sa Chức còn nói thẳng thắn thích cơ thể tôi, còn cho tôi mượn nhiều tiền như vậy. Ai bảo con gái vô tình vô nghĩa?
Người ta giả dối với tôi nhưng tôi lại thật lòng với họ, chỉ có mình là thiệt thòi, xót xa. Nhưng tôi lại không chịu hối cải, biết rõ như th