Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342358

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2358 lượt.

ế sẽ khiến mình đau lòng nhưng vẫn cứ làm.
Đến cửa văn phòng của Bạch Khiết, thấy cô ấy không ngừng ho, nhìn dáng vẻ yếu ớt đang ho đó thật khiến người ta thương xót. Tôi đi mua lê cắt thành từng miếng nhỏ cho vào cốc, rót chút nước lọc, bỏ hai viên đường, lặng lẽ mang vào cho cô ấy: “Uống đi.”
Bạch Khiết mím môi, gật đầu, vẻ mặt kỳ lạ, không hiểu đang vui hay buồn. Vừa hay phó tổng giám Tào xuống thị sát văn phòng của họ, thật ra hắn đến để gặp Bạch Khiết. Thấy tôi, hắn nói mấy câu: “Phó ban Ân không ở phòng tổng hợp quản lý công việc mà chạy đến ban nghiệp vụ làm sao? Ồ, tôi biết rồi, phó ban Ân lo lắng một vài nhân viên bị cảm sẽ ảnh hưởng công việc đúng không? Việc này để phó tổng giám tôi làm là được mà, không cần phiền đến phó ban Ân.” Hắn ta cứ nhấn mạnh địa vị mình cao hơn tôi.
Có thể thấy lời đồn có thể là thật, không có lửa làm sao có khói.
Phó tổng giám Tào theo đuổi Bạch Khiết, điều này cũng không có gì lạ, cho dù là Vương Hoa Sơn theo đuổi Bạch Khiết thì tôi cũng chẳng thấy lạ. Vì Bạch Khiết có thứ khí chất cuốn hút người khác mà không ai cưỡng lại được. Trên thế gian này có hai loại phụ nữ: xinh đẹp thời thượng và thông minh giỏi giang. Nhưng khi một người phụ nữ được chiếu sáng bởi sự xinh đẹp thời thượng, trí tuệ, sự tự tin, tính hài hước, và kiến thức văn hóa, cô ta sẽ vô cùng nổi bật. Bạch Khiết chính là người phụ nữ vạn người có một như thế.
Tôi lặng lẽ rời khỏi văn phòng của họ, Bạch Khiết cảm động nói với tôi: “Ân Nhiên, cảm ơn cậu!”
Tôi còn tin được cô ấy không? Tôi từng có lần thề sẽ không bận tâm đến cô ấy nữa, ngay bản thân tôi cũng không tin được tôi nữa...
Bây giờ A Tín quản lý kho đã thành thạo lắm rồi, có cậu ấy và em gái ở đây tôi yên tâm hơn nhiều. Tôi cũng chuyển sang nhà tập thể của công ty, A Tín ở phòng của tôi trong kho. Cuối cùng cũng rời khỏi địa lao, nằm trong căn phòng đẹp đẽ ngắm nhìn những ngôi sao lấp lánh ngoài cửa sổ, tôi nhớ đến Sa Chức, người đã từng giúp đỡ và cho tôi sự tự tin. Nếu không có cô ấy thì cũng không có tôi ngày nay, cô ấy đã dạy tôi cách tiến về phía trước.
Trong lúc mơ màng có người gõ cửa...
Nhớ tối hôm ở bệnh viện lần tôi bị Lâm ma nữ ném ống bút thủy tinh vào đầu, Sa Chức giống tiên nữ hạ phàm dắt tay tôi đi trên những tầng mây lơ lửng. Giờ nhớ lại cô ấy không chỉ là một giấc mộng, cô ấy giống như thiên sứ mà ông trời phái xuống giúp tôi vậy. Cuộc đời con người giống như một buổi vũ hội, người dạy bạn những bước nhảy đầu tiên chưa chắc đã nhảy cùng bạn đến khi tiệc tàn...
Tôi mở cửa, một luồng gió lạnh như thổi từ địa ngục ùa vào theo người phụ nữ trước mặt.
“Tôi muốn hỏi anh một câu.” Cô ấy lúc nào cũng lạnh băng băng như thế.
“Vũ Hàn, nghe nói em được Lâm tổng giám nâng lên làm giám đốc ban quan hệ đối ngoại, anh còn định lúc nào đó đến chúc mừng em.” Tôi nghĩ thầm, hình như Vũ Hàn đã biết Bạch Khiết là nhân viên ở đây, hơn nữa còn biết quan hệ giữa tôi và Bạch Khiết. Với tính cách của mình, nếu biết là Bạch Khiết giúp thì có thể cô ấy sẽ dọn đồ đi luôn. Xem ra tôi đành nói là ý của tôi, không liên quan đến Bạch Khiết...
“Đi nào, đi chúc mừng.”
“Vũ Hàn, chỗ anh có rượu, uống ở đây là được.”
“Tôi thích ở quán bar!” Cô ấy lạnh lùng nhìn vào mắt tôi. Cái lạnh ẩn chứa tình ý đó khác hẳn với cái lạnh thấu xương của Lâm ma nữ, bạn sẽ nhận ra bạn rất thích sự “chăm sóc đặc biệt” của ánh mắt lạnh lùng đó.
Khu nhà tập thể của bộ phận tiêu thụ chia hai khu nam nữ giống như ký túc trong trường học vậy, trong tiểu khu trồng cây cối hoa cỏ, bố cục khéo léo, môi trường thanh nhã. Đây chính là sự khác biệt giữa công ty có tiền có thực lực và các công ty nhỏ. Giờ đã là chín giờ tối, trong tiểu khu vẫn còn rất nhiều người chơi bóng, có lẽ cô ấy sợ người khác nói này nọ nên kéo tôi tránh đi xa.
Cùng cô ấy ra khỏi tiểu khu, tôi đến kho hàng một chuyến, tối nào tôi cũng đến kho kiểm tra xem cửa rả đóng chặt chưa, hàng hóa có ổn không... Không phải tôi không tin tưởng A Tín và An Lan, chuyện gì tốt nhất cũng nên tự mình kiểm tra mới yên tâm được. “A Tín, có chuyện gì nhớ gọi cho tôi.”
“Em biết rồi, lão đại.”
“Nhờ vào sự cẩn thận kỹ lưỡng này mà lão tổng nhìn anh bằng con mắt khác?” Vũ Hàn hỏi.
“Hì hì... đó là thói quen tốt, em thấy có đúng không? Đi nào, chúng ta đến quán nào đây?”
“Đi bộ đi... gặp quán nào thì vào quán đó luôn.” Cùng cô ấy đi trên con đường rộng thênh thang, từng cơn gió nhẹ thổi qua dễ chịu vô cùng. Hai chúng tôi không ai nói gì, chỉ đi như thế.
Con xe Audi A6 quen thuộc lại xuất hiện, phanh cái két bên cạnh chúng tôi. Cái đầu của phó tổng giám Tào Sắt thò ra: “n Nhiên, tình yêu cần có tiền bạc để duy trì...!” Nói xong lão rồ ga chạy mất.
Người phụ nữ trong xe hình như là Bạch Khiết. “Bạch Khiết?” Tôi lầm bầm.
“Là Bạch Khiết.” Trần Vũ Hàn nói.
Tôi ngại ngùng nhìn Trần Vũ Hàn...
“Tôi vẫn luôn nghi ngờ, với thân phận của tôi, không có cả bằng tốt nghiệp đại học mà lại được vào công ty Ức Vạn. Là Bạch Khiết bảo anh giúp tôi đúng không?” Cuối cùng thì Trần Vũ Hàn cũng bi


Old school Swatch Watches