Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342366

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2366 lượt.

huốc họ? Muốn báo thù sao?”
“Gậy ông đập lưng ông. Dám chơi tôi sao? Tôi phải khiến chúng trả giá đắt!”
Tôi gãi đầu, thứ đó chắc đến quán bar mới có, không biết hiệu thuốc có bán không. Trần Vũ Hàn tiến lại nói: “Phó ban Ân, cảm ơn đã giúp tôi.”
“Chuyện nhỏ thôi, không cần khách sáo.”
Trần Vũ Hàn xuất thân từ nơi đó, có lẽ cô ấy biết ở đâu bán thứ ấy. Tôi hỏi, thế là cô ấy lấy ra từ trong gót giày một túi bột nhỏ: “Không màu không mùi, ba phút là có tác dụng, không khác gì say rượu. Anh muốn đánh thuốc bọn người kia?”
“Ừ, cho chúng say là được.”
Kỹ thuật bỏ thuốc của Trần Vũ Hàn đúng là xuất quỷ nhập thần, tay nhẹ nhàng xé túi, kẽ tay kẹp một chút bột, cầm ly rượu lên mời người khác, rồi thình lình cho thuốc vào ngay cốc người ta. Tôi cũng cầm ly đi mời rượu, nhưng lại bị đối phương đưa ly đã bị Trần Vũ Hàn bỏ thuốc, làm sao đây, uống không được, không uống cũng không được...
Sau đó tôi vẫn phải uống...
Nhân lúc mấy người kia say bí tỉ, Lâm ma nữ ném hợp đồng của chúng vào thùng rác, lấy hợp đồng mình đã chuẩn bị sẵn ký vào, còn lấy con dấu trong túi của người ta ra đóng lên. Hợp đồng mà Lâm ma nữ chuẩn bị không phải người ta không kiếm được gì mà chỉ kiếm ít hơn. Mấy tên đó chơi Lâm ma nữ một vố, lần này bị chơi lại, cũng không dám giải quyết bằng pháp luật, còn nếu khai chiến với tổng bộ thì khác nào cắt đứt đường tiền tài của mình...
Làm xong xuôi đâu đó. Lâm ma nữ hài lòng nói với chúng tôi: “Đi thôi.”
Tôi muốn đi, nhưng đã uống phải cốc có thuốc mê nên chân mềm nhũn. Thứ thuốc này quả nhiên lợi hại, cảm giác giống hệt say rượu. Chỉ có Trần Vũ Hàn biết tôi say, cô ấy dìu tôi ra ngoài.
Ngửi mùi hương trên cơ thể cô ấy, cúi xuống thấy gương mặt lạnh băng, nhớ tối hôm đó để khiêu khích Sa Chức mà tôi đã hôn cô ấy trên đường, tôi không ngại thêm lần nữa đâu...
“Trần Vũ Hàn, công việc ở ban quan hệ đối ngoại có khiến cô chịu thiệt thòi không?” Tôi hỏi.
“Gọi tôi là Vũ Hàn.” Cô ấy không trả lời tôi mà hỏi hai câu khác: “Sao anh biết số điện thoại của tôi? Tại sao anh lại giúp tôi?”
“Để nghĩ xem...” Tôi nên trả lời thế nào đây? Em đã không trả lời câu hỏi của anh sao anh lại phải trả lời chứ? “Vũ Hàn, vừa rồi anh thấy trong gót giày của em có nhiều loại thuốc xanh xanh đỏ đỏ, ngoài thuốc mê ra còn gì nữa?”
Vũ Hàn không nói gì. Lâm ma nữ bỗng quay lại, nói với Vũ Hàn: “Không ngờ ban quan hệ đối ngoại lại có một nhân tài thế này, cô tên là gì?”
‘Trần Vũ Hàn.”
“Cái này cho cô.” Cô ta lấy trong túi ra hai nghìn tệ đưa cho Vũ Hàn.
Trần Vũ Hàn nhận lấy rồi định dìu tôi đi. Lâm ma nữ lại nói: “Ân Nhiên ở lại, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Lâm ma nữ có chuyện muốn nói với tôi? Nói chuyện gì? Tình cảm? Tình yêu?
Tôi ra hiệu cho Trần Vũ Hàn cứ đi trước, cô gái này, chuyện gia đình đã khiến cô ấy trở nên lạnh lùng hay trước nay cô ấy đều như vậy? Lạnh băng băng, quay người, cúi đầu, bước từng bước rời đi, thật khiến người ta có ấn tượng sâu sắc.
Lâm ma nữ giữ tôi lại làm gì? Lẽ nào vì Vũ Hàn tốt với tôi, hồng nhan ganh ghét?
Cô ta lên chiếc xe tuần dương lục địa màu đỏ chót của mình, tôi khựng người, cô ta nói: “Lên xe đi!”
Tôi lên xe, nhìn ra xung quanh, Lâm ma nữ và Sa Chức rất khác nhau. Điểm khác biệt lớn nhất chính là cảm giác khi ở bên cạnh cô ta, cứ có cảm giác gì đó khiến tôi thấy sợ hãi.
“Tôi nghĩ, tôi không nên đổ hết lỗi đêm hôm đó lên đầu anh.” Lâm Tịch nói.
“Thôi, chuyện đã qua rồi...” Tôi nên cảm kích những người đã gây tổn thương cho tôi, là họ đã giúp tôi kiên cường hơn, giúp tôi trở nên sắc bén. “Dù sao thì chúng ta đối địch bao lâu nay, hận nhau tận xương tủy, chỉ hận không thể rút xương lột da đối phương. Bỗng nhiên cô lại hòa bình thế này tôi lại không quen.”
“Tôi nói sẽ hòa bình với anh sao? Tôi cho anh hay, Ân Nhiên, chuyện này không thể hoàn toàn trách anh, nhưng anh đã trực tiếp gây tổn thương cho cơ thể tôi, nó ảnh hưởng đến cả đời tôi, anh có hiểu không hả? Thật không hiểu thượng đế nghĩ thế nào lại để phụ nữ phải chịu tội như vậy. Hồi tạo ra con người sao không biến đàn ông thành loài động vật có thể mang thai đi!” Cô ta càng nói càng tức, ngay thượng đế cũng lôi ra chửi.
“Cô tìm tôi là để nghe cô trút giận với thượng đế sao?” Mồm thì nói không thể trách tôi hoàn toàn nhưng sao tôi chẳng thấy cô ta xin lỗi nhỉ.
“Anh nghĩ tôi rỗi hơi vậy sao? Tìm anh đương nhiên là có việc, nếu không sao tôi phải lãng phí thời gian và nước bọt cho loại người như anh.” Cô ta lại trưng ra cái dáng vẻ cao ngạo đó rồi.
Tôi ngắt lời cô ta: “Sao không nói người hạ đẳng nữa?”
“Loại người hạ... Anh đừng có tưởng mặc mấy bộ đồ hiệu vào là nghĩ mình...”
“Mẹ kiếp, dừng xe!” Tôi thẹn quá hóa giận, nộ khí xung thiên.
Xe chạy không nhanh, đằng trước đằng sau đều không có xe, tôi thò chân ra đạp phanh, tuy không biết lái xe nhưng ít nhất tôi cũng biết cái nào là phanh cái nào là ga. Xe phanh cái két.
Tôi mờ cửa xe, vẫy tay với cô ta: “Người thượng đẳng, cô có biết nhiều lúc tôi thật sự muốn lột da ăn thịt cô không!”
“Lên xe!