pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.

ng bộ phận thị trường không phải nhiều bình thường, mà là rất nhiều. Cả bộ phận thị trường chia thành mấy bè phái lớn, tôi cũng không rõ ai cùng phái với ai nữa. Những bang phái nhỏ này khiến cả bộ phận thị trường trở nên thâm sâu dò không thấy đáy. Trong mấy bè phái này, rốt cuộc ai đang xây dựng, ai đang phá hủy Ức Vạn chẳng ai biết được.
“Chuyện xảy ra đột ngột quá. Tôi xin lỗi.”
“Mẹ cậu ốm nặng không?” Ông ta lịch sự hỏi thăm.
“Rất nghiêm trọng.”






“Ân Nhiên, cậu bắt buộc lúc nào cũng phải có mặt trong văn phòng. Tôi cũng không còn cách nào khác, cậu nhất định phải tóm lũ chuột đó cho tôi! Tôi không đợi được nữa rồi! Có thể tìm người chăm sóc mẹ cậu không?”
Vương Hoa Sơn nói vừa như đe dọa vừa như cầu xin, tôi bất lực, nhận tiền thì phải trừ tai họa cho người ta. Hồi đầu khi Vương Hoa Sơn gọi tôi về Ức Vạn, trước khi hoàn thành nhiệm vụ ông ta giao, tôi và ông ta chẳng ai yên tâm được.
Tôi lưu luyến tạm biệt bố mẹ, mua cho Ân Hỷ một chiếc di động để nó báo cáo tình hình của mẹ cho tôi. Ân Duyệt kêu ầm lên không muốn về trường học nữa, tôi nổi giận: “Em nói gì? Em điên à? Anh và bố vất vả kiếm tiền đóng học mà em lại bảo không học nữa?”
Bố và tôi tính tình đều dễ nóng giận, mắng một trận khiến nó khóc sụt sùi. Sa Chức khuyên: “Ân Duyệt, không có bằng cấp sẽ không tìm được công việc tốt, không tìm được công việc tốt sẽ không kiếm được tiền, đó là hiện thực. Em nghỉ học chỉ là biện pháp trước mắt, em nhất định phải học hết đại học như anh trai, lấy bằng rồi đi làm ở một công ty tốt, như thế mới gánh vác được cho gia đình.”
Lại cùng lên đường, đời người đúng là cuộc hành trình đầy phiêu bạt, chỉ cần bạn chưa chết... đến đâu cũng không phải nơi thích hợp với bạn.
“Dừng xe!” Cô ấy nũng nịu ra lệnh.
Xe dừng lại bên đường, cô ấy bổ nhào tới, một khi cảm xúc dâng tràn thì giống như tức nước vỡ bờ, không thể ngăn cản nổi. Cơ thể gợi cảm của phụ nữ chính là sự hưởng thụ tuyệt vời nhất với đàn ông, cảm giác ham muốn lập tức bùng cháy. Dưới ánh mặt trời thân thể thon thả dần lộ ra của cô ấy khiến tôi không thể nào rời xa. Những tiếng rên rỉ không hề kìm nén trong chiếc xe Benz, với tôi đó là bài hát hay nhất trên thế gian này...
Mất không ít thời gian trên đường, khi về đến Hồ Bình thì đường đã lên đèn, tâm trạng tôi vẫn đang phiêu bồng, phiêu trong sự ấm áp mà Sa Chức đã đem lại.
Buổi hoàng hôn tiêu hồn này khiến trái tim tôi trở nên thật sự rối loạn.
Cả hai đều không vội trở về chỗ ở của mình mà đến một nhà hàng ấm cúng ăn cơm. Đáy mắt Sa Chức như gợn lên những làn sóng mùa thu lăn tăn dịu nhẹ, đôi mắt đảo quanh tràn đầy sự thoải mái sau khi được thỏa mãn của phụ nữ.
Ăn xong cơm, tôi châm thuốc hút, cô ấy hỏi: “Có một hôm ở Cung điện Phỉ Thủy em ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc anh vẫn hút, em quay sang nhìn thì thấy người đó đội mũ đeo kính, em nghĩ chắc đó là anh đúng không?”
“Mùi của thứ thuốc lá rẻ tiền rất đặc biệt phải không?" Tôi gật đầu.
“Thấy em và người đàn ông khác khiêu vũ anh có khó chịu không?” Cô ấy hỏi.
Tôi cười: “Cũng như em nhìn thấy anh ôm người phụ nữ khác thôi.”
“Người đó là phó thị trưởng thành phố, cục trưởng Cục Công an, sau này ông ta sẽ rất có ích cho em, hơn nữa em cũng không thể đắc tội ông ta được.” Dường như Sa Chức đang giải thích việc cô ấy ở bên ông ta là chuyện bất đắc dĩ.
“Có lợi ích gì?” Tôi tiện mồm hỏi một câu, thật ra tôi cũng không muốn biết, biết rồi cũng chẳng để làm gì.
“Mở nhà hàng không biết phải phục vụ bao nhiêu ông Phật ở cả hai xã hội trắng và đen, có người này thì có thể gạt được bọn lưu manh sang một bên. Ông ta chính là thần bảo vệ của em...”
Tôi ngắt lời cô ấy: “Bị hắn ta sở hữu rồi đúng không?”
Sa Chức cười khổ: “Đúng vậy, từ sau khi anh đi, đó là lần duy nhất của em, hơn nữa còn đeo bao, quá trình không đến năm phút. Đàn ông có tiền thì thành kẻ xấu, phụ nữ trở nên xấu xa thì có tiền. Em không có lựa chọn nào khác, đây chính là em, hy sinh bản thân, khom người quỳ gối bán linh hồn mới thay đổi được cuộc đời, số em là làm nhân tình của người khác, em là người đàn bà bị nguyền rủa, chủ định cả đời này sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp, không thể thay đổi được đâu.”
“Em không phải giải thích với anh. Em nói đúng, chúng ta chỉ có hôm nay, không có ngày mai. Từ ngày người bạn gái thanh mai trúc mã, thề non hẹn biển thiên trường địa cửu vì tiền mà bỏ anh đi, trái tim anh đã trống rỗng, cảm giác như luôn thiếu thứ gì đó, trong cơn mù mờ anh không tìm được đường ra để bù đắp sự thiếu hụt ấy. Chỉ khi quấn quýt bên thân thể em thì linh hồn anh mới tạm thời được lấp đầy. Chúng ta chỉ nói đến tình dục chứ không có tình yêu. Đạo lý đó anh hiểu, tiền anh sẽ cố gắng trả em sớm nhất có thể.” Tôi cúi đầu, lại châm điếu thuốc khác. Gặp được Sa Chức là may mắn hay bất hạnh của tôi? Nếu chúng tôi yêu nhau thì tốt biết mấy. Tình yêu không nên sa đọa, phóng đãng như vậy, tình yêu đích thực phải để tâm hồn mình trong sạch, không dính bụi bẩn. Giữa tôi và