Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2312 lượt.
ền tôi đền di động cho cô, tôi không dám nhận lại.”
“Không sao, không sao. Anh đã cống hiến nhiều cho công ty như vậy, anh vui, tôi cũng vui! Chiều tan làm ta cùng đi ăn, tôi có chút chuyện muốn nói.” Lâm ma nữ nghiêng đầu nói với tôi.
Tôi gãi đầu, cô ta lại định làm gì đây?! Lần nào gặp cô ta, không phải sấm sét đùng đùng thì là động đất rung chuyển, lẽ nào lần này chiến trường chuyển sang nhà hàng thì sẽ có sức chấn động hơn sao?
Tôi huýt sáo đầy đắc ý ra khỏi văn phòng. Aiz, tài vận một khi đã đến thì cũng như những điều xui xẻo, không thể ngăn nổi. Thấy Hà Khả, tôi huýt sáo một tiếng, cô ấy cười thẹn thùng.
Cố tình đi qua văn phòng Bạch Khiết, tôi nhớ hôm thứ bảy cô ấy nói làm cơm đợi tôi ở nhà để cảm ơn tôi đã giúp đỡ Vũ Hàn, còn bảo mặc kệ tôi có đi không cô ấy cũng đợi, có thật không nhỉ? Hôm đó tôi và Sa Chức, Ân Duyệt về nhà tôi, không biết Bạch Khiết có đói méo mặt ngồi đợi tôi trước mâm cơm không?
Nhìn vào trong văn phòng, đói méo mặt á? Còn sinh khí dồi dào hơn tôi ấy chứ. Cô ấy đang gọi điện thoại, dường như đang nói chuyện ngọt ngào tình tứ với ai đó. Thấy tôi, Bạch Khiết khựng người một chút, rồi che điện thoại tiến lại chỗ tôi: “Ân Nhiên, có chuyện gì không?”
“Không, không có gì, đi ngang qua thôi.”
“Sao sắc mặt cậu xấu vậy?” Bạch Khiết hỏi.
“Thấy người phụ nữ mình thích nói chuyện tình tứ với người khác, tôi ghen thôi.” Tôi buông một câu chua hơn giấm rồi đi mất.
Về văn phòng, quên đi Bạch Khiết, quên đi tất cả, tôi nghĩ tới ba mươi nghìn đô la. Aiz, nếu có được số tiền ấy một cách thanh thản thì tôi sẽ gửi về nhà ngay. Số tiền gửi về nhà lần trước để trị bệnh cho mẹ và xây nhà, chỗ này để trang trí nhà cửa, để bố mẹ không phải liều mạng làm việc nữa là được rồi.
MSN có tin nhắn, của Bạch Khiết: Cậu có khỏe không?
Tôi nhận ra câu “cậu khỏe không” của Bạch Khiết khiến tôi thấy dễ chịu hơn bất cứ lời nói nào trên thế gian này.
Tôi trả lời: Tôi khỏe, có việc gì không?
Mấy phút sau cô ấy mới nhắn lại: “Tôi thấy mấy ngày nay cậu bận rất nhiều việc, cũng không dám làm phiền cậu. Cậu giữ gìn sức khỏe nhé!”
Cô ấy quan tâm tôi à? Người như tôi cũng có người quan tâm? Tôi trả lời một chữ: “ Ừm.”
Tôi tiếp tục nhìn màn hình, xem cô ấy sẽ nói gì, trên khung cửa sổ chat cứ thấy cô ấy gõ suốt, nhưng đợi đến hơn nửa tiếng cùng chẳng thấy gì. Tôi viết xong bản báo cáo rồi, hết giờ làm rồi, tôi vẫn nhìn màn hình.
Cuối cùng cô ấy hỏi: “Ân Nhiên, có phải tôi làm chuyện gì sai không?”
Tôi chống cằm nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Đằng sau có ai đó đứng đã rất lâu, tôi biết có người nhưng mặc kệ, nghĩ là người đồng nghiệp rỗi hơi nào đó. Nhưng mùi nước hoa cao cấp đó càng ngày càng rõ khiến tôi hoài nghi, lẽ nào...
Tôi quay lại: “Chào Lâm tổng giám.”
Lâm Tịch tối sầm mặt lại: “Ân Nhiên, anh đi làm là làm những việc này sao?”
“Hết giờ làm rồi mà!” Tôi nhìn đồng hồ.
“Nhưng tôi thấy thời gian anh nói chuyện với người ta là trong giờ làm việc.”
Tôi chỉ đành than thở mình xui xẻo: “Lâm tổng giám, bình thường tôi không thế này.”
“Công ty trả lương cho anh không phải để anh chơi. Lần sau tôi mà còn thấy anh làm việc riêng thì đừng trách tôi vô tình. Nhưng lần này tôi cũng không tha cho anh, ghi lỗi một lần, nếu để tôi thấy anh đi làm muộn thì thưởng chuyên cần tháng này không còn nữa đâu!” Nhân viên tinh anh trong bộ phận tiêu thụ của Ức Vạn là nhờ kỷ luật thép của Lâm ma nữ.
“Đi thôi!” Không ngờ cô ta đợi tôi cùng đi ăn.
Tôi đi theo sau Lâm ma nữ như con cún, nhưng cô ta không ra cầu thang mà sải bước vào văn phòng của Bạch Khiết, nói lớn: “Giám đốc Bạch, cô cũng là nhân viên lâu năm của công ty, sao lại phạm lỗi như thế, nói chuyện MSN trong giờ làm việc? Giám đốc thì phải làm gương cho nhân viên, tôi thấy cô không muốn làm nữa thì phải? Trừ toàn bộ thưởng chuyên cần tháng này, có ý kiến gì không?”
“Tôi xin lỗi.” Bạch Khiết ngẩng lên nhìn tôi ở phía sau Lâm ma nữ, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Lòng tôi rối như tơ vò.
Theo Lâm ma nữ xuống cầu thang, tôi thật sự muốn đá cho cô ta lăn xuống kia.
Trong nhà hàng cao cấp chuyên dành cho người thượng đẳng, tôi ngồi bắt chân, châm thuốc hút nhìn ra ngoài cửa sổ. Lâm ma nữ khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn tôi không chớp mắt. Trên sống mũi vẫn là cặp kính râm, chỉ là màu sắc có nhạt hơn: “Có phải gần đây anh trúng sổ số không?” Lâm ma nữ quét mắt quanh người tôi.
Tôi châm chọc: “Chỉ có người thượng đẳng các cô mới được mặc quần áo hàng hiệu, ăn sơn hào hải vị, đi xe hạng sang sao? Người hạ đẳng chúng tôi lẽ nào phải chịu cả đời thấp hơn người ta một bậc?”
Cô ta không hề nổi giận: “Có muốn có nhiều tiền hơn không?”
Tay tôi không khỏi run lên, tàn thuốc rơi xuống mặt bàn, tôi nhớ lại lời Vương Hoa Sơn: Lâm Tịch và bọn Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân lấy tiền của công ty một cách phi pháp. “Ai không muốn có nhiều tiền chứ...”
“Dạo này phó ban Ân ở trong công ty cũng rất tốt nhỉ, quan hệ với ai cũng rất thỏa đáng đâu vào đấy. Tổng giám như tôi sau này phải nhờ vả phó ban Ân nhiều mới