Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2311 lượt.
Sa Chức, không phải tình yêu.
“Em biết anh có lý tưởng, có tâm huyết. Anh không thể mãi mãi thuộc về em, bên cạnh anh có rất nhiều cơ duyên. Nhưng em không thể khống chế được bản thân mình muốn cảm nhận cảm giác đắm chìm trong vòng tay anh. Nằm trong lòng anh, thậm chí em còn tưởng tưởng ra cảnh mình nắm tay người yêu đi dạo trên con đường nhỏ mùa lá rụng. Giống như trong thơ của Tịch Mộ Dung: Em vẫn muốn cùng anh đi trên con đường núi ấy, có gió nhẹ, mây trắng, có người thương yêu bên cạnh, lắng nghe từng nhịp đập rộn ràng mà xúc động của em... Hãy hứa với em, đừng để em không tìm được anh...” Sa Chức tiến lại ngồi cạnh khẽ dựa vào vai tôi.
Người ta có thể cảm nhận được sự bi thương từ con người Sa Chức, cô ấy giống như những giọt nước tí tách kiên trì nhỏ xuống xuyên thủng viên đá, đi thẳng vào trái tim người khác. Tôi cũng rất khát khao cảm giác ý hợp tâm đầu: “Sau này em muốn tìm là sẽ thấy anh.”
Nói thật lòng, từ sau khi Mẫu Đơn bỏ đi tôi nhận ra mình không còn tin cái gọi là thiên trường địa cửu nữa. Với Sa Chức, tôi chỉ mang suy nghĩ méo mó có hơn không, có người bên cạnh vẫn hơn là không chứ? Tôi bỗng cảm thấy hạnh phúc của chúng tôi quá tạm bợ, lại không đáng tin. Cái gọi là hạnh phúc này dường như không còn xa niềm hạnh phúc thường ngày mà tôi vẫn mong muốn, nhưng thực tế thì xa vời vạn dặm: hiện thực luôn tàn khốc. Nghĩ đến đây, tôi dần nở nụ cười chua xót. Sa Chức nói lần nào nhìn thấy nụ cười của tôi là cô ấy lại thấy đau lòng.
Tôi nói: “Vì anh biết chúng ta sớm muộn gì cũng kết thúc.”
Hai chúng tôi đã yêu nhiệt độ cơ thể của nhau, cô ấy dùng cơ thể sưởi ấm sự cô đơn trong tôi, tôi dùng cơ thể xoa dịu niềm đau thương cho cô ấy. Chúng tôi nên chúc mừng cho cuộc gặp gỡ hay than vãn cuộc đời bất công đây? Nếu không phải vì hiện thực thì có lẽ chúng tôi đã trở thành cặp đôi khiến người đời ngưỡng mộ tới chết...
Hôn tạm biệt nhau trong luyến tiếc, chiếc Benz đỏ của Sa Chức lướt đi khỏi cửa công ty chúng tôi biến mất trong màn đêm.
Tôi gọi điện thoại cho bố mẹ báo mình đã đến nơi an toàn, vào trong kho thì A Tín đang đối chiếu sổ sách: “Lão đại, anh về rồi ạ!”
“Hà hà... A Tín, cậu ăn cơm chưa?”
“Em ăn rồi. À lão đại, không biết tại sao mấy ngày nay Mạc Hoài Nhân thường xuyên vào kho ngó nghiêng.”
Mạc Hoài Nhân... Lão yêu tinh này có vô số vấn đề, nhưng giờ hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng tôi. Trong đầu hắn đang có âm mưu gì cũng không nói. Chỉ khi tôi giúp Vương Hoa Sơn tóm được đám người này, để ông ta trọng dụng tôi thì cuộc đời tôi mới nhìn thấy được tia sáng hy vọng. Chỉ khi tôi có đủ tiềm lực kinh tế, thì tôi mới có thể sống trong cùng một chậu cây với Sa Chức, Bạch Khiết.
Trưa hôm sau, tôi lại xuống kho, lần này thấy Mạc Hoài Nhân và A Tín đang tranh cãi về vấn đề sắp xếp hàng. Mạc Hoài Nhân nói mình là lãnh đạo của công ty, lại là bạn tốt của trưởng ban bộ phận kho Hoàng Kiến Nhân, theo Hoàng Kiến Nhân thị sát kho chỉ ra những điều chưa hợp lý là điều đương nhiên. A Tín lại nói Mạc Hoài Nhân ngày nào cũng đến bắt cậu ấy làm những việc lãng phí thời gian.
“A Tín, cậu làm gì vậy?” Tôi quát lên.
“Anh Ân Nhiên, mấy người này chèn ép người quá đáng!” A Tín nói.
Tôi đi tới, họ đều dừng lại, nhưng họ không ngờ tôi lại đánh A Tín một trận: “Cậu có hiểu thế nào là tôn sư trọng đạo không hả?”
A Tín nằm ôm đầu dưới đất không động đậy, chỉ là đôi mắt ấy không có chút phẫn nộ, chỉ nhìn tôi đầy khó hiểu. Tôi đá thêm vài phát, mắng cậu ta một tay quản kho bé tí dám cãi lãnh đạo...
An Lan lao tới đẩy tôi: “Tại sao lại đánh anh em? Không được đánh!”
Mạc Hoài Nhân vội tiến lại: “Kìa chú, đâu cần phải vậy, bọn tôi cãi nhau chút thôi.”
Tôi chỉ A Tín mắng: “Nhóc con, không có bọn tôi thì làm gì có các cậu, dám cãi nhau với lãnh đạo, không muốn làm nữa đúng không?”
Hoàng Kiến Nhân kéo tôi ra khỏi kho: “Chú em, để lớn chuyện thì không hay đâu. Cậu ta là bạn tốt của cậu, sao lại làm thế?”
“Hừ, bạn tốt? Các anh cũng là bạn tốt của tôi, tại sao cậu ta không tôn trọng bạn của tôi? Là tôi hồi trước đã nhận cậu ta vào đây đấy!” Tôi nổi giận.
Về văn phòng tôi bình tĩnh lại, nhắn tin cho A Tín: “A Tín, xin lỗi cậu...” Có thời gian tôi sẽ giải thích với cậu.
Tôi chỉ muốn có được sự tin tưởng của Mạc Hoài Nhân, cả ngày hắn đến kho xem xét, hành vi rất không bình thường, nhưng giờ hắn chưa hoàn toàn tin tôi, tôi có thể làm gì chứ?
Lâm ma nữ lại triệu kiến bảo tôi cùng xem quảng cáo với cô ta. Chỉ một phút quảng cáo ngắn ngủn, Lâm ma nữ cứ khen suốt: “Hai người phối hợp rất tốt, hoàn toàn có thể sánh ngang với người mẫu chuyên nghiệp.”
“Cảm ơn Lâm tổng giám đã cho tôi cơ hội tốt như vậy.” Không biết tại sao mà gần đây thái độ của Lâm ma nữ với tôi lại quay ngoắt 180 độ như thế.
“Anh làm rất tốt, tiền thưởng trợ cấp cuối tháng tôi sẽ bảo tài vụ gửi vào tài khoản cho anh. Ba mươi nghìn đô la anh đưa trước đây tôi sẽ trả lại anh.” Lâm ma nữ rộng rãi nói.
Con người này lại đang bày mưu gì đây, tôi cẩn thận nói: “Cảm ơn Lâm tổng giám, chỉ có điều đó là ti