Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342310
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2310 lượt.
được” Lâm ma nữ cười khẩy.
“Có gì thì cô cứ nói thẳng đi! Tôi không có thời gian dông dài với cô!” Tôi quát khiến cô ta giật mình. Tại sao đột nhiên tôi lại nổi giận, vì tôi thấy Bạch Khiết và tay giám đốc tiền tệ kia cũng đang ngồi trong nhà hàng này.
“Được, vậy tôi nói thẳng. Anh có biết trong bộ phận thị trường này có bao nhiêu thế lực, ai là người của ai không?”
Tôi tưởng chị Bạch Khiết mà tôi thích sẽ “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Mẹ kiếp! Có tiền là Chúa! Có tiền là lão đại! Tôi hầm hầm dụi tắt đầu thuốc, xả giận lên người Lâm ma nữ: “Không biết! Có gì thì cô nói thẳng đi!... Phục vụ đâu, cho vài chai rượu, rượu gì cũng được, say càng nhanh càng tốt!”
Lâm ma nữ nhận ra sự bất thường của tôi, nhìn ra xung quanh cũng thấy Bạch Khiết. Lâm ma nữ trí thông minh vượt xa người Trất đất vừa nhìn là biết tại sao tôi nổi giận, cô ta lấy giày cao gót chọc vào cẳng chân tôi: “Người đàn ông đó là giám đốc tiền tệ của tổng bộ. Anh thích giám đốc Bạch đúng không?”
“Lẽ nào lại thích cô?” Khi nổi điên là tôi cũng rất bất lịch sự.
“Nói tiếp chủ đề ban nãy, hiện giờ nhìn bề ngoài anh có vẻ rất được nở mày nở mặt. Nhưng thật ra, một khi có biến, những người như anh chắc chắn sẽ bị loại trừ đầu tiên. Dù có Vương Hoa Sơn bảo vệ thì vẫn khó lòng leo cao trong công ty, trừ phi anh đi đường tắt. Trong công ty có rất nhiều thế lực, anh chọn ai cũng được, chọn tôi chắc chắn là không sai! Anh thấy đấy, giám đốc tiền tệ với tôi có là cái gì? Một giám đốc tiêu thụ nhỏ bé trong bộ phận thị trường chúng tôi, riêng tiền hoa hồng nghiệp vụ cũng nhiều hơn lương người ta. Nếu anh hợp tác với tôi, đảm bảo trong nửa năm, vị trí giám đốc tiền tệ kia không lọt nổi mắt anh. Thế nào hả?” Lâm ma nữ đang chiêu an tôi sao?
“Tôi chẳng phải nhân vật gì lớn, sao cô lại nói với tôi những điều này?” Tôi cảnh giác.
“Thu hút nhân tài, bồi dưỡng tâm phúc, tiêu diệt kẻ địch, bài trừ đối lập, duy ngã độc tôn. Mục tiêu cuối cùng chính là kiếm tiền. Anh phải biết là, thông tin doanh số tiêu thụ một năm của Ức Vạn lên đến hàng trăm triệu, nhưng thực tế không chỉ có vậy. Bộ phận tiêu thụ lớn như vậy, nếu chúng ta không kiếm được lợi gì từ nó, doanh số có nhiều gấp chục lần nữa cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta.” Suy nghĩ của Lâm ma nữ thật rõ ràng.
“Hì hì... Tôi động lòng rồi đấy. Nhưng không biết người hạ đẳng như tôi có thể làm gì?”
“Người ngoài thấy Ức Vạn là doanh nghiệp lớn kiếm được nhiều tiền, nội bộ đoàn kết keo sơn. Nhưng thật ra bên trong ẩn chứa đầy nguy cơ. Giả dụ sau này có một ngày nào đó công ty xảy ra chuyện, thậm chí là phá sản, vậy chúng ta còn lại gì, đấy mới là điều quan trọng nhất.”
“Cô đùa gì vậy? Công ty xảy ra chuyện? Ức Vạn là doanh nghiệp lớn của thành phố chúng ta, hơn nữa còn là lớn nhất, có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
Cô ta hỏi ngược lại tôi: “Tam Lộc không lớn hơn chúng ta sao? Những ngân hàng phá sản ở Mỹ có cái nào không lớn hơn chúng ta chứ? Công ty trong top 500 thế giới còn sụp đổ được, Ức Vạn bé nhỏ của chúng ta đã là gì?”
Câu hỏi này khiến tôi cứng họng. Người phụ nữa này tầm nhìn thật là rộng quá thể.
“Thế... cô định làm gì?”
“Nói thật với anh, tôi và Vương Hoa Sơn từng là một đôi, sau đó ông ta phản bội tôi! Đây cũng là lý do hơn hai năm nay tôi không có cuộc sống về đêm. Sau khi Vương Hoa Sơn phản bội, nghĩ rằng là một người tính cách mạnh mẽ, nhất định tôi sẽ báo thù khiến ông ta thân bại danh liệt. Nhưng tôi chưa bao giờ có ý nghĩ đó. Ông ta phản bội tôi, tôi hận ông ta là một chuyện, công ty lại là một chuyện khác. Nhưng ông ta đã hoàn toàn coi tôi là kẻ địch, hơn nữa còn không đội trời chung, không phải tôi ra đi thì ông ta sẽ bị hạ bệ. So sánh với thâm thù đại hận giữa tôi với Vương Hoa Sơn, mối thù nhỏ của chúng ta chẳng đáng nhắc đến. Những việc tôi làm tốt ở công ty ông ta chỉ coi đó là giả dối, cho rằng tôi đang bày mưu làm gì đó bất lợi cho ông ta. Ông ta sắp xếp không ít người theo dõi tôi, kiểm tra tài khoản của tôi. Tôi không tin nổi người đàn ông từng luôn miệng nói có ân tất báo lại đối xử với tôi như thế. Năm đó khi ông ta sa sút, là bố tôi đã giúp đỡ thì ông ta mới có ngày nay! Cuộc chiến của tôi và ông ta đã bắt đầu từ đó, nhưng có lẽ chúng tôi không ngờ ngoài hai bè phái của mình còn có một bè phái khác cũng đang nhắm vào công ty. Bè phái này không phải của tôi, cũng không phải của Vương Hoa Sơn. Nhưng ông ta nghĩ đó cũng là của tôi, giờ ông ta đang tin người không đáng tin, rồi có ngày ông ta phải hối hận. Tôi và Vương Hoa Sơn đấu với nhau giống như nội chiến trong một nước, bất luận ai thắng thì cũng là người của mình. Nhưng thế lực kia thì khác, có thua Vương Hoa Sơn tôi cũng không có gì để nói, nhưng tôi không thể để Ức Vạn rơi vào tay người ngoài được.”
Tôi nghe mà đầu óc mù mờ: “Lâm tổng giám, tôi căn bản không hiểu cô đang nói gì..
“Ba mươi nghìn đô la Mỹ và quần áo hàng hiệu trên người, có phải Vương Hoa Sơn cho anh không?” Ặc... Lâm ma nữ không làm bà bói thì đúng là lãng phí nhân tài. Tuy số tiền và quần áo là của Sa Chức nhưng ngh