Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2307 lượt.

ĩ kỹ thì người thanh toán cuối cùng đúng là Vương Hoa Sơn.
Tôi im lặng coi như mặc nhận.
“Ông ta bảo anh giả vờ hòa hảo với Mạc Hoài Nhân đúng không? Ông ta cho rằng Mạc Hoài Nhân là người của tôi, đúng không? Thậm chí ông ta còn cho rằng tôi muốn lấy hết chỗ hàng đáng giá hàng chục triệu trong kho, đúng không? Ông ta cho rằng tôi đã lấy tám mươi vạn kia, muốn anh làm gián điệp lấy chứng cứ cho ông ta, tống tôi vào tù, đúng không?” Lâm ma nữ, cô có phải người không vậy?
“Cô có bản lĩnh như vậy, cô hoàn toàn có khả năng đối phó với ông ta. Tôi nghèo khó, ai cho tôi tiền người đó là chủ, tôi sẽ làm cho người ấy. Việc này nếu tôi không làm thì ông ta cũng tìm được người khác làm.” Tôi nói.
“Tôi thật không ngờ Vương Hoa Sơn lại nhẫn tâm như vậy. Năm đó nếu không có bố tôi thì đâu có Viễn thông Ức Vạn như ngày nay, qua cầu rút ván thì ít nhất cùng phải đợi qua hẳn cầu đã chứ. Tôi và ông ta tuy không có danh phận nhưng cũng là tình nhân một thời gian, vậy mà ông ta lại đối với tôi như vậy. Ông ta muốn tôi chết! Vậy thì tôi sẽ khiến ông ta sống không bằng chết!!!” Lâm ma nữ nghiến răng. “Nói việc chính, tôi và Vương Hoa Sơn sẽ chơi từ từ, việc quan trọng bây giờ là lão hồ ly Tào Sắt kia, tôi nhất định phải loại bỏ lão!”
Đây là công ty gì chứ? Rõ ràng còn kinh hồn động phách hơn cả Tam quốc diễn nghĩa.
“Phó tổng giám Tào? Liên quan gì đến ông ta?” Tôi tò mò hỏi.
“Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân, đều là tay sai của lão! Lão chính là kẻ đứng chỉ huy đằng sau, muốn kéo sập Ức Vạn. Thủ đoạn thì tôi không rõ, nhưng tôi biết lão ra tay từ kho hàng. Còn tại sao lại ra tay từ kho hàng thì tôi đã điều tra rất lâu nhưng không có manh mối gì.”
“Phó tổng giám Tào Sắt? Lâm tổng giám, hình như tôi nghe Vương Hoa Sơn nói Tào Sắt là anh em tốt của ông ấy.” Là thế nào đây, tôi thành người của Lâm ma nữ rồi sao?






“Anh em tốt? Đúng, họ là anh em tốt. Ban đầu công ty rất khó khăn, nghiệp vụ của Vương Hoa Sơn mở rộng đến khoảng trăm triệu tệ là dừng lại, không tiến lên được nữa. May nhờ có lão ta Ức Vạn mới tiến được đến mức huy hoàng như vậy. Dã tâm của Tào Sắt quá lớn, lại là khai quốc công thần, nghĩ mình có công nên vô cùng cao ngạo, không coi Vương Hoa Sơn ra gì. Vương Hoa Sơn sợ lão ta công lớn nảy sinh dã tâm nên điều lão đến làm cấp dưới của tôi. Vương Hoa Sơn nghĩ từ một ông chủ quán ăn nhỏ bé thăng lên địa vị cao như thế thì Tào Sắt cũng biết đủ. Tuy ngoài miệng Tào Sắt tỏ ra rất hài lòng, mãn nguyện nhưng thực ra rất không phục, lão nghĩ “Mình là công thần giúp Vương Hoa Sơn có được cả giang sơn, công lao lớn như vậy, thế mà Vương Hoa Sơn thì có xe sang, nhà to. Không có mình, có Vương Hoa Sơn ngày nay không? Thật bất công”. Tào Sắt gặp Vương Hoa Sơn là thường nói không phải đại ân nhân Vương Hoa Sơn có tuệ nhãn nhận ra ngọc báu thì lão vẫn là ông chủ của cửa hàng nhỏ vật lộn với cơm áo gạo tiền, còn thường xuyên tặng quà Vương Hoa Sơn, Vương Hoa Sơn rất tin tưởng Tào Sắt. Tôi từng nhắc nhở Vương Hoa Sơn về Tào Sắt, ha ha, nhưng nực cười là Vương Hoa Sơn lại nghi ngờ tôi chia rẽ họ. Như tôi đã nói, ba thế lực, tôi muốn loại bỏ Vương Hoa Sơn, Vương Hoa Sơn muốn loại bỏ tôi, nhưng kẻ địch lớn nhất của chúng tôi là Tào Sắt, lão muốn loại bỏ cả hai chúng tôi. Nhưng Vương Hoa Sơn lại coi lão là người của mình, còn liên kết với lão để đối phó tôi.”
“Nghe thật rắc rối... giống như một đống chỉ rối vậy.” Tôi gãi đầu.
“Vương Hoa Sơn nghĩ Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân là người của tôi, sai anh theo Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân tìm chứng cứ hại công ty của tôi. Nhưng ông ta đâu biết chúng là người của Tào Sắt? Tào Sắt vô cùng giảo hoạt, lợi dụng mâu thuẫn giữa tôi và Vương Hoa Sơn, đẩy hết đầu mối về kẻ chủ mưu làm việc bất lợi cho công ty lên đầu tôi.”
“Nói vậy, nếu Vương Hoa Sơn nói với Tào Sắt thì không phải Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân sẽ biết tôi là gián điệp sao?”
“Điều này tôi cũng không rõ lắm.”
“Ân oán trước đây giữa tôi và anh coi như xóa hết. Tôi rộng lượng hơn Vương Hoa Sơn nhiều, ông ta cho anh dăm ba vạn đô có là gì? Anh theo tôi, mười lần chỗ đó tôi cũng có thể cho anh không chớp mắt lấy một cái!” Lâm ma nữ nói.
“Lâm tổng giám, tôi biết cô nghĩ gì. Sau khi loại bỏ phó tổng giám Tào thì tôi thành tâm phúc của Vương Hoa Sơn. Cô muốn tôi tiếp cận Vương tổng, bán đứng ông ấy, báo cáo tường tận kế hoạch của ông ấy cho cô, đúng không?”
Lâm ma nữ cầm ly rượu vang chạm ly tôi: “Ân Nhiên, trước đây tôi không biết anh là một nhân tài đấy.”
“Lâm tổng giám, đúng là tôi rất cần, rất cần tiền, nhưng tôi không muốn làm việc trái với lương tâm, có thể cho tôi suy nghĩ không?”
Lâm ma nữ cười, nụ cười vô cùng kỳ quái, có phải người mẫu nào cũng có nụ cười ma mị như thế không? Nụ cười đó vô cùng kỳ diệu, đóng băng được cả không khí, từ mắt chạy thẳng vào tim bạn, ngay huyết dịch trong người cũng sôi sục. Tôi đỏ mặt, nâng ly lên uống một hơi cạn.
“Yên tâm, anh có đủ thời gian để suy nghĩ, sau khi loại bỏ được bọn T