Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.
hiến người ta thấy ghê người.
Tần Phong Dương lạnh lùng nói: “Tin ngươi à? Dựa vào cái gì mà bắt trẫm phải tin tưởng ngươi? Từ đầu tới cuối, ngươi vẫn vì mục đích riêng mà tới, trẫm dám tin ngươi sao?”
Niệm Du cười khổ nói: “Thôi, ta đã từng nghĩ, dù lòng Hoàng thượng đều hướng về phía nàng, nhưng ít ra vẫn có một vị trí nhỏ dành cho thiếp. Nhưng lúc này, thiếp biết mình sai rồi, không chỉ trong lòng người không có thiếp, mà còn luôn luôn đề phòng thiếp.”
Tần Phong Dương cười lạnh nói: “Đề phòng ngươi, cũng là do ngươi tạo ra. Ví dụ như chuyện hôm nay chẳng hạn, bình thường ngươi sẽ đưa súp đến cho trẫm vào lúc này sao? Mục đích ngươi tới đây đêm nay, đơn giản là vì ngươi nghe loáng thoáng thấy chuyện tiểu Thuận tử muốn xem ghi chép người ra vào cung hôm nay. Ngươi đến chỗ trẫm chẳng qua chỉ muốn thăm dò tin tức mà thôi, làm gì có cái gì gọi là tình ý chân thật? Cái gọi là bát súp đó, cũng chỉ là để ngụy trang mà thôi!”
Có lẽ do máu đỏ làm nổi bật lên, hoặc có lẽ do nàng ta mất máu quá nhiều, nên sắc mặt nàng ta càng tái nhợt hơn, nàng ta cắn môi nói: “Nếu Hoàng thượng đã nghĩ như vậy, chi bằng giết thiếp đi!”
Tần Phong Dương hừ lạnh một tiếng nói: “Giết ngươi à? Giết ngươi thật sự quá dễ dàng cho ngươi rồi! Ta còn muốn giữ ngươi lại, để ngươi mật báo cho Tần Phong Ảnh nữa!”
Hắn vừa dứt lời, cả Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm đều kinh hãi! Thanh Hạm đột nhiên nhớ tới ngày ấy khi ở trong xưởng binh khí Tiềm Dương, Tần Phong Dương nói chuyện với Tống Vấn Chi, ‘người cực kỳ thân cận’ trong miệng Tần Phong Ảnh, phải chăng chính là Niệm Du? Nghĩ lại thì cũng có thể là đúng, Tần Phong Dương và Niệm Du ở bên nhau đã bảy năm, trong mắt người khác, thì dù thế nào cũng phải có chút cảm tình. Để một người như thế đi trộm giải dược, thật sự là chuyện quá hợp lý. Có điều, Tần Phong Ảnh lại cũng không biết, độc mà Tống Vấn Chi trúng phải căn bản không có giải dược, cho nên Niệm Du vốn không thể trộm được, thì Tần Phong Ảnh sao có thể đưa giải dược cho Tống Vấn Chi?
Niệm Du sợ hãi nói: “Sao chàng biết ta sẽ mật báo cho Tần Phong Ảnh?”
Tần Phong Dương cười nói: “Xem ra Tần Phong Ảnh thực sự nghĩ trẫm là kẻ ngốc. Chuyện năm đó, ta và ngươi cũng biết rất rõ ràng. Năm đó ngươi vốn là một ca kỹ trong phủ Tần Phong Ảnh, vì có dung mạo xuất chúng nên được Tần Phong Ảnh cực kỳ yêu thích. Có điều, một nam nhân như hắn, căn bản sẽ không đặt ngươi trong lòng. Năm đó, khi hắn châm ngòi phá hỏng mối quan hệ giữa ta và Lăng Nhược Tâm, thì đã sắp đặt cả kế hoạch sau đó. Cho nên, tuy hắn thích ngươi, nhưng cũng không hề chạm vào ngươi. Ta nói có đúng không?”
Sắc mặt Niệm Du càng tái hơn, nàng ta khàn giọng nói: “Thì ra, chàng không chỉ không tin ta, mà đã sớm phái người điều tra về ta.”
Tần Phong Dương hừ một tiếng nói: “Năm đó khi hắn tới Huyến Thải sơn trang, hạ mê tình thảo cho ta, hắn biết, với sự khôn khéo và võ công của Lăng Nhược Tâm, nhất định sẽ không chịu để yên, lại có thể gây ra mâu thuẫn lớn giữa ta và Lăng Nhược Tâm. Cho nên, sau khi Lăng Nhược Tâm đuổi ta đi, hắn liền sắp xếp ‘duyên phận’ tình cờ cho ta và ngươi. Trịnh Niệm Du, ta nói có đúng không?”
Nghe đến đó, cuối cùng Thanh Hạm cũng hiểu được toàn bộ mâu thuẫn thực sự giữa Lăng Nhược Tâm và Tần Phong Dương năm ấy. Trong lòng nàng thầm kinh hãi, xem như năm đó Tần Phong Ảnh đã tính toán tốt tất cả mọi chuyện rồi. Hành động đó giống như một mũi tên bắn trúng hai đích, chẳng những phá hủy quan hệ của Lăng Nhược Tâm và Tần Phong Dương, mà còn thần không biết, quỷ không hay, sắp xếp một cơ sở ngầm vào bên cạnh Tần Phong Dương.
Trên mặt Niệm Du không còn chút sắc máu nào, đau đớn nhìn Tần Phong Dương nói: “Cho đến ngày hôm nay, ta mới hiểu được, thì ra qua bao nhiêu năm như vậy, ta vẫn chỉ là vật hi sinh trong cuộc tranh đấu của huynh đệ hai người! Dù trong lòng hắn có ta thì sao? Còn không phải tự tay hắn đẩy ta đến cho chàng sao? Mà trong lòng chàng, thì từ đầu tới cuối đều chưa từng có ta.”
Tần Phong Dương ôm ngực nói: “Ngươi căn bản không có quyền yêu cầu trong lòng ta phải có ngươi. Từ đầu tới giờ, ngươi tiếp cận ta cũng chỉ vì có mục đích riêng.” Tuy đã sớm biết thân phận của nàng, nhưng bây giờ vạch trần ra, hắn vẫn cảm thấy đau lòng, huyết mạch trong người không kìm được, cũng muốn dâng lên, cổ họng bỗng cảm thấy tanh ngọt, rồi phun ra một miệng máu tươi.
Nhìn thấy hắn như vậy, trong mắt Niệm Du không giấu được vẻ lo lắng, muốn đưa tay ra đỡ hắn, nhưng cũng biết, chỉ sợ lúc này hắn không muốn nàng chạm vào hắn. Nàng trầm giọng nói: “Đúng vậy, mấy năm nay ta đã làm rất nhiều chuyện vì hắn. Nhưng ta tự thấy rằng cho tới bây giờ, ta vẫn không hề làm chuyện gì có lỗi với chàng. Chuyện mà ta làm sai nhất trong thời gian qua, có lẽ là chuyện ta đã yêu chàng.”
Nhìn thấy tình cảnh này, thái giám tên tiểu Thuận tử vội lo lắng nói: “Hoàng thượng, người không sao chứ? Để nô tài đi gọi thái y!” Rồi quay sang nói với Niệm Du: “Đức phi nương nương, người biết rõ sức khỏe của Hoàng thượng không tốt, không thể tức giận, còn khiến Hoàng thượn