XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2177 lượt.

g tức giận như thế?!”
Tần Phong Dương khoát tay với tiểu Thuận tử nói: “Trẫm không sao, không cần gọi thái y.” Rồi quay sang Niệm Du: “Nói đi, lần này vì sao ngươi lại sai Tô Dịch Hàn bắt con gái Thanh Hạm đi?”
Niệm Du chậm rãi nói: “Ta thấy chàng nhớ nhớ nhung nhung nàng, mà nàng căn bản không muốn gặp chàng, nên ta nghĩ, sau khi chàng gặp nàng ta, có lẽ tâm bệnh của chàng sẽ trị khỏi, bệnh của chàng cũng sẽ tốt hơn. Nhưng giờ ta mới biết ta sai rồi, dù chàng có gặp được nàng ta, thì trong lòng chàng vẫn không thể buông xuống được.”
Rốt cuộc Thanh Hạm cũng không nhịn được, lao ra ngoài: “Nhưng cô có biết cô làm thế sẽ càng khiến ta hận hắn hay không? Mà hai người, vốn có thể tiếp tục ở bên nhau như vậy, nhưng chính cô lại tự đạp đổ vị trí của mình?” Tuy nàng không hiểu nhiều về tình yêu, nhưng chỉ cần nhìn vào mắt Niệm Du là có thể thấy được, nàng ta thực sự yêu Tần Phong Dương.
Thấy nàng đi ra, Niệm Du kinh hãi, rồi lại chợt hiểu ra ngay, lạnh lùng nói: “Ta đã băn khoăn không biết vì sao Hoàng thượng lại đột nhiên muốn tra xét chuyện này. Thì ra là cô đã đến.” Nàng ta nhìn thấy Thanh Hạm vẫn ăn mặc như năm năm trước. Có điều, năm đó, nàng ta không thể ngờ được, một người nhìn y như nam tử bình thường kia lại là một nữ tử, hơn nữa, nữ tử này còn đoạt mất người mà nàng ta yêu nhất.
Thanh Hạm hừ một tiếng nói: “Ta không quan tâm đến ân oán giữa hai người. Hiện giờ ta chỉ muốn biết Vô Ưu đang ở đâu?” Đây mới là chuyện nàng quan tâm nhất, còn chuyện giữa Niệm Du và Tần Phong Dương, cứ để họ tự giải quyết đi, người ngoài cũng chẳng thể giúp được gì.
Niệm Du cười nói: “Ta nghĩ mọi cách để đưa Vô Ưu vào cung, cũng chỉ vì muốn cô tới gặp Hoàng thượng. Có điều, ta lại không biết, mình làm nhiều thứ vì chàng như vậy, nhưng trong lòng chàng lại vẫn coi ta là kẻ thù lớn nhất. Ta vất vả lắm mới mua chuộc được Tô Dịch Hàn, phái thị vệ bên cạnh mình đi theo Tô Dịch Hàn đến nước Long Miên tìm cô, chỉ vì không muốn chàng phải thất vọng, nhưng giờ ta mới biết, thế nào gọi là gắng sức mà vẫn không được gì!” Nụ cười trên miệng nàng ta nở rộ như đóa hoa, vừa xinh đẹp lại vừa thảm thương.
Tần Phong Dương hừ lạnh nói: “Ngươi không cần phải nói nhiều, tìm cớ nhiều như vậy làm gì. Yêu cũng được, không yêu cũng không sao, ngươi nên mau chóng giao Vô Ưu ra đây thì hơn!”
Niệm Du lạnh lùng nói: “Hiện giờ hai người đó đang ở trong tẩm cung của ta, muốn đi tìm các nàng, thì đi lúc nào cũng được.”
Tần Phong Dương nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng ta, cũng cảm thấy không đành lòng, nhưng vì vẫn đang giận nàng ta, nên không muốn để ý nữa. Hắn định đứng lên đưa Thanh Hạm đi tới tẩm cung của Niệm Du, có điều bây giờ thân thể hắn đang suy yếu, ngay cả đứng lên còn không đứng nổi.
Tần Phong Dương thở dài nói: “Tiểu Thuận tử, ngươi dẫn bọn họ tới cung của Đức phi! Trẫm muốn nghỉ ngơi!”
Tiểu Thuận tử nhìn Niệm Du, không kìm được liền hỏi: “Hoàng thượng, vậy Đức phi nương nương nên xử trí thế nào?” Hắn không biết có nên hỏi những lời này không, nhưng sự tình đã tới nước này, nếu không xử lý có vẻ cũng không ổn lắm.
Tần Phong Dương liếc nhìn Niệm Du một cái, lạnh lùng nói: “Trẫm và Đức phi đã có bảy năm tình nghĩa vợ chồng, nếu xử lý theo luật, thì e phải xử trảm. Nhưng người xưa có câu, một ngày làm vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa, biếm Đức phi vào lãnh cung đi!”






Nghe thấy Tần Phong Dương nói vậy, Thanh Hạm liền kêu lên: “Tần Phong Dương, ngươi không thể làm thế được!” Trên đời này, có lẽ chỉ có mình nàng dám gọi thẳng tên hoàng đế.
Tần Phong Dương cũng không tức giận, chỉ nằm trên ghế, khẽ cười nói: “Vì sao ta không thể làm như vậy?”
Thanh Hạm đáp: “Tuy ta rất ghét hành vi của Niệm Du, càng oán hận nàng ta bắt cóc Vô Ưu tới đây, nhưng gạt bỏ những chuyện đó qua một bên, thì ta không thể không nói, nàng ta là một nữ tử vô cùng tốt!” Ý của nàng khi nói nàng ta là nữ tử tốt, là vì muốn hắn đối xử tử tế với nàng ta.
Tần Phong Dương khẽ cau mày, cười nói: “Nữ tử vô cùng tốt à? Thanh Hạm, nàng không nhầm chứ? Nàng ta là cơ sở ngầm mà Tần Phong Ảnh sắp xếp vào bên cạnh ta. Mấy năm nay, không biết nàng ta đã tiết lộ biết bao nhiêu chuyện của ta cho Tần Phong Ảnh rồi. Một nữ tử như vậy, tốt ở chỗ nào?”
Thanh Hạm nhìn Niệm Du, trầm giọng nói: “Cái tốt của nàng ta, đó chính là một lòng một dạ với ngươi. Có lẽ nàng ta có đưa tin tức của ngươi cho Tần Phong Ảnh, nhưng ta nghĩ nàng ta có nỗi khổ riêng. Chỉ là, ngươi có từng nghĩ tới chưa, một nữ tử hi sinh bảy năm thanh xuân của mình cho ngươi, vẫn ở bên cạnh ngươi, chăm sóc ngươi. Nếu nói nàng có sai, thì cũng chỉ sai vì đã trót yêu ngươi mà thôi.”
Khi Niệm Du nhìn thấy ánh mắt của Lăng Nhược Tâm và Thanh Hạm nhìn nhau, nàng thật sự rất hâm mộ họ. Nàng không dám hy vọng Tần Phong Dương có thể nhìn nàng như vậy, nhưng chỉ hy vọng hắn có thể đừng dùng ánh mắt dịu dàng mà hữu lễ, xa cách nhìn nàng, chỉ cần trong mắt hắn có một chút quan tâm dành cho nàng là quá đủ rồi. Biếm vào lãnh cung ư? Có lẽ