Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!
Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342138
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.
ơn ở Thương Tố môn rất nhiều, phải ăn đến tròn xoe bụng thì nàng mới thôi. Sau khi ăn xong, nàng mới phát hiện ra, tám chín phần mười đồ ăn trên bàn kia đều gọn gàng chui vào bụng nàng, mà bốn nam nhân còn lại cơ bản không hề động đũa. Dù da mặt nàng vốn dầy, cũng không quá câu nệ tiểu tiết, nhưng nàng cũng thấy hơi ngượng ngùng. Khi ở Thương Tố môn, nàng ăn uống thô lỗ là vì các sư huynh đều nhường nhịn nàng, còn ở đây, trừ Lăng Nhược Tâm ra, những người khác cũng không quá thân quen, huống chi còn có cả tri phủ nữa.
Thanh Hạm quay sang cười ngượng ngùng với mọi người một cái, rồi vội vàng trốn đi chỗ khác, nhưng nàng biết, thế nào lúc về cũng sẽ bị Lăng Nhược Tâm trách mắng. Có điều, ngoài dự tính của nàng, khi quay về xe ngựa, vẻ mặt Lăng Nhược Tâm vô cùng chán ghét, ngồi thật xa nàng, yên lặng suy nghĩ, không nói năng gì. Đến khi về tới Huyến Thải sơn trang, hắn mới đột nhiên hỏi: "Sao cô lại nghĩ ra cách giải quyết chuyện của Tô gia như vậy?"
Thanh Hạm nghe hắn hỏi cũng thấy sửng sốt nhưng vẫn đáp: "Ta thấy hai người cãi gay gắt quá, ta nghĩ, người cùng nghề chưa chắc đã là oan gia, cũng có thể là bằng hữu, nên mới nghĩ ra ý kia."
Bịa đặt
Nghe Thanh Hạm nói vậy, Lăng Nhược Tâm không khỏi nao nao, lẩm nhẩm: "Cùng nghề cũng có thể là bằng hữu", một lát sau hắn thở dài: "Xem ra ta vẫn hơi nhỏ nhen rồi. Cùng nghề chính xác có thể là bằng hữu."
Thanh Hạm nghe hắn nói vậy, cũng hơi kinh hãi, nàng không nghe lầm đấy chứ? Hắn mà lại tán thành ý của nàng. Nàng liền đưa tay lên sờ trán hắn. Lăng Nhược Tâm hất tay nàng ra, trong mắt tràn ngập ý cảnh cáo: "Cô định làm gì?" Tuy biết nàng là nữ nhân, có sờ hắn cũng không chịu thệt thòi gì, nhưng hắn thật sự không quen để người khác động vào mặt hắn.
Thanh Hạm nghiêm mặt nói: "Ta chỉ định sờ thử xem, có phải huynh phát sốt không mà tự nhiên lại tán thành ý ta."
Lăng Nhược Tâm lạnh lùng nhìn nàng một cái, rồi thản nhiên nói: "Con người ta trước giờ đều phân rõ phải trái. Đúng là đúng, sai là sai. Cô nói có lý, đương nhiên ta phải tán thành." Hắn liếc nàng rồi nói tiếp: "Nếu là bậy bạ thì tất nhiên ta sẽ phản đối. Làm sao giống ai đó, ngay cả người ta là ai cũng không biệt rõ ràng, lại đi cười cười nói nói với người ta, căn bản không phân biệt rõ thị phi, sai đúng, không có chút rụt rè nào của một cô gái nhỏ." Hắn nhớ đến việc Tần Phong Dương lau miệng cho nàng, lại cảm thấy tức giận. Nhưng về việc vì sao hắn giận, thì chính hắn cũng không hiểu được.
Thanh Hạm cười hì hì nói: "Nói thật, huynh cũng vừa nói rồi, gia nghiệp nhà hắn vô cùng to lớn, không khéo lại là hoàng thân quốc thích. Nếu ta thật sự gả cho hắn, thì cả đời cũng không lo ăn lo uống, chưa biết chừng ngày nào cũng được thưởng thức mỹ vị như hôm nay ấy chứu." Dứt lời, nàng đưa đầu lưỡi liếm quanh miệng mình, bộ dạng như đang tưởng niệm hương vị của bữa ăn vừa rồi.
Lăng Nhược Tâm nghe xong, trong lòng thoáng kinh hãi, ánh mắt lạnh đi, nhưng thấy dáng vẻ vươn lưỡi liếm môi của nàng cực đáng yêu, nơi nào đó ở bụng dưới lại không kìm được mà có phản ứng. Trong lòng hắn thấy cực kỳ khó chịu, lập tức lạnh lùng hỏi: "Sao cô biết hắn là hoàng thân quốc thích?" Câu hỏi này, cùng thái độ lạnh lùng chỉ là để che đi phản ứng dị thường của cơ thể hắn mà thôi.
Nghe hắn hỏi vậy, Thanh Hạm biết ngay là mình đã đoán đúng thân phận của Tần Phong Dương, cũng không phát hiện Lăng Nhược Tâm có gì khác thường, bĩu môi nói: "Ta cũng không biết, là huynh vừa nói đấy chứ." Nàng thoáng nghi hoặc, Lăng Nhược Tâm biết rõ thân phận Tần Phong Dương rất cao quý, vì sao không phải một mà là hai ba lần đắc tội hắn ta, chẳng lẽ Lăng Nhược Tâm thật sự không sợ Tần Phong Dương?
Lăng Nhược Tâm sửng sốt, không ngờ lại bị nàng cho vào bẫy, hắn tức giận trừng mắt lườm Thanh Hạm một cái: "Suốt ngày chỉ biết ăn, coi chừng ngày nào đó biến thành heo cho coi!" Cô nàng này xem ra thông minh hơn hắn nghĩ, không phải quá ngốc, chẳng qua là luôn đối đầu với hắn, chọc hắn tức giận thôi. Ngày nào đó, mà nàng cố tình chọc hắn nóng nảy lên, hắn sẽ…… hắn sẽ…… ăn sạch nàng cho biết mặt, có điều…… ôi…‼!
Thanh Hạm trợn tròn mắt, cười thật tươi, vẻ mặt rất dương dương tự đắc nói: "Chuyện đó cũng không phiền huynh bận tâm, huynh vẫn nên suy nghĩ cho cẩn thận, làm thế nào để gả ra ra ngoài được đi!" Đột nhiên, nàng như nghĩ ra gì đó, không kìm được cười ầm lên: "Huynh vốn là một nam nhân, cho dù Tần công tử kia đúng như huynh nói thì cũng tốt, ta có đề nghị thế này, chi bằng huynh gả cho hắn đi! Chờ đến đêm động phòng, hắn cởi quần áo huynh ra, lại phát hiện huynh là nam nhân, vừa hợp với tâm ý của hắn, rồi huynh lại giải thích sự khó xử của huynh cho hắn nghe, cứ như vậy, huynh cũng không cần phải quay về thân phận nam nhân, mà lại cũng là một nữ nhân bình thường. Ha ha ha!" Nói xong, nàng không nhịn được lại cười ầm lên.
Lăng Nhược Tâm nghe nàng nói vậy, giận đến tái mặt, oán hận trừng mắt nhìn bộ dạng tùy tiện của nàng, rồi lại không khỏi hối hận vì