Khắc Tinh Của Ngài Tổng Tài Lạnh Lùng
Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342219
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.
ch trong thành. Lần trước vốn tính đi thăm thú một chút, không ngờ lại bị ám sát, làm tâm tình nàng cũng tệ đi. Lần này có Tống Vấn Chi đi cùng, thật không thể tốt hơn được nữa.
Thành Tầm Ẩn, trời xanh trong vắt, không gợn mây, dòng sông như dải lụa mềm mại uốn quanh thành, bóng cây xanh phủ kín khiến con người ta cũng cảm thấy nhẹ nhàng, khoan khoái. Trong thành vô cùng náo nhiệt, tiểu thương, người bán hàng rong tràn ngập các phố phường, điều khiến Thanh Hạm cảm thấy hứng thú nhất chính là mấy quán ăn vặt bên lề đường. Tay trái nàng cầm một xâu mứt quả, vừa đi vừa ăn, tay phải lại cầm một túi bánh đậu xanh. Hai tay Tống Vấn Chi cũng xách đầy đồ, tất cả đều là các món đặc sản của thành Tầm Ẩn.
Bỗng phía trước có người kêu lên, âm thanh cực kỳ náo nhiệt: “Tô nhị tiểu thư ném tú cầu kén rể, mọi người mau lại xem này!”
Vừa nghe tin này, Thanh Hạm đã cảm thấy thật thú vị, ném tú cầu kén rể, đây là lần đầu tiên nàng được chứng kiến. Cảnh tượng vui vẻ như vậy làm sao có thể thiếu nàng. Hơn nữa, nàng cũng biết cô gái có dung mạo thanh tú, xinh đẹp kia, liền lập tức đi theo đám đông, tiến về phái trước.
Tống Vấn Chi nhìn dáng vẻ của nàng, biết ngay nàng muốn theo góp vui, liền giữ chặt nàng nói: “Chúng ta đi chỗ khác chơi đi, ở nơi đông người không an toàn.” Hắn vẫn không quên tình cảnh khi nàng bị người ta ám sát, tuy nói mục đích của những người đó là Lăng đại tiểu thư, nhưng cũng không thể phớt lờ được.
Thấy hắn giữ chặt mình, đôi mày thanh tú của Thanh Hạm hơi nhướng lên, ánh mắt đảo một vòng, rồi cười hì hì nói với Tống Vấn Chi: “Đại sư huynh, ta đã từng gặp Tô nhị tiểu thư kia rồi, thật sự là một mỹ nhân. Giai nhân chưa gả, sư huynh lại chưa thành thân, hay là để ta cướp tú cầu, cho huynh ôm mỹ nhân về nhà nhé.”
Nghe vậy, Tống Vấn Chi vội quát lên: “Đệ nói hươu nói vượn cái gì thế, ta đã từng thề sẽ chăm sóc đệ cả đời, làm sao có thể thành thân!”
Thanh Hạm nhíu mày: “Sư huynh đúng là cổ hủ, đó là chuyện từ bao nhiêu năm trước rồi mà huynh vẫn còn nhớ rõ. Hơn nữa, huynh là nam tử hán đại trượng phu, sao lại không thành thân được! Ta cũng đã trưởng thành rồi, có thể tự chăm sóc chính mình, huynh cũng phải đi tìm hạnh phúc của riêng mình chứ! Không được, huynh chăm sóc ta nhiều năm như vậy, giờ ta cũng phải làm một chút gì đó cho huynh!”
Năm mười tuổi, Thanh Hạm bị mấy sư huynh khác lừa tới rừng Mê Tung, rồi lạc trong đó, lại gặp bầy sói hoang, đang lúc một mình nàng vừa đói vừa mệt thì Tống Vấn Chi tìm được nàng. Thấy nàng khóc thảm thiết, Tống Vấn Chi liền nói sẽ chăm sóc nàng cả đời. Lúc đó, Thanh Hạm cảm thấy vô cùng ấm áp, có điều, khi đó nàng còn nhỏ, lại đang hoảng sợ, liền bắt hắn phải thề mới chịu.
Sau lần đó, Tống Vấn Chi thường xuyên theo sát bên nàng, giúp nàng trả đũa mấy tên sư huynh đệ kia, đương nhiên, chính hắn cũng từng bị nàng trêu chọc không ít lần. Khi nàng gây hoạ, hắn thường giúp nàng gánh tội. Khi nàng bị sư phụ phạt, hắn sẽ giúp nàng hoàn thành nhiệm vụ chuộc lỗi. Lúc nàng bị phạt quay mặt vào tường, hắn cũng ngồi cạnh nàng cho nàng vui. Lần này nàng xuống núi, hắn cũng khẩn cầu sư phụ cho hắn đi theo nàng để chăm sóc nàng.
Trong lòng Tống Vấn Chi đã thầm coi nàng như người bạn đời của mình, giờ nghe nàng nói vậy, hắn nhất thời cảm thấy hồn phách như bay mất. Có lẽ nàng đã thực sự trưởng thành, không cần hắn ở bên cạnh bảo vệ nàng nữa rồi. Khi hắn còn đang đứng sững sờ, thì Thanh Hạm đã sớm chạy theo dòng người đi xa tít. Hắn hít sâu một hơi, rất muốn nói với nàng rằng, cả đời này, nếu hắn muốn cưới thê tử, thì chỉ có thể là nàng mà thôi. Nàng đã sớm cắm rễ trong lòng hắn, tình cảm nảy mầm khiến lòng hắn không thể chấp nhận một nữ tử nào khác. Có điều, dường như trong lòng nàng không có bóng dáng của hắn, nàng còn muốn cưới vợ cho hắn nữa, xem ra, hắn phải tìm cơ hội nói thật tình cảm của mình với nàng thôi.
Hắn cũng biết bản lĩnh gây rắc rối của nàng, tuy lúc này trong lòng hắn vô cùng rối loạn, nhưng nhất định phải ngăn nàng lại, nếu không, nàng sẽ thật sự tìm một nữ tử về cho hắn, lúc đó, hắn biết làm thế nào cho phải đây? Hắn lập tức thi triển khinh công, đuổi theo nàng. Có điều, đám người quá đông, khiến hắn không thể nào tìm được nàng.
Khi Thanh Hạm đến dưới đài ném tú cầu, thì bên dưới đã đầy chặt người, nàng dựa vào thân thủ linh hoạt, chen trái chen phải, cuối cùng cũng chen được lên phía trước.
Tô nhị tiểu thư mặc y phục màu đỏ đứng trên đài, trong tay cầm một quả tú cầu màu đỏ cực lớn, khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ không cam lòng, trong mắt còn tỏ rõ sự tức giận. Tô Dịch Hàn và một vài trưởng bối lớn tuổi ngồi ngay bên cạnh, một người đứng lên lớn tiếng nói: “Giờ lành đã đến, bắt đầu ném tú cầu!”
Tuy Tô nhị tiểu thư không có dung mạo như Lăng Nhược Tâm, nhưng cũng là đại mỹ nhân số một số hai trong thành Tầm Ẩn, lại thêm hồi môn của Tô gia rất phong phú, nên có rất nhiều người muốn thành thân với nàng. Còn Lăng Nhược Tâm, đẹp thì có đẹp, nhưng mọi người đều biết ‘nàng’ không chỉ đẹp, mà còn rất thủ đoạn, cực giỏi trị gia và kinh thương, đ