Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
ng mạo cũng chỉ thường thường thôi, phải nhờ vào mấy thứ son phấn tục tằng này để làm cho mình thêm rạng rỡ.”
Lăng Nhược Tâm dùng khăn lau sạch mặt, quay đầu nói với Thanh Hạm: “Nhan sắc của ta thế nào, đối với nàng mà nói, là không hề quan trọng chút nào cả. Quan trọng nhất là… ta có biết yêu thương nàng không, có cho nàng hạnh phúc không.” Trên mặt hắn đậm ý cười, rồi lại thoáng có một chút xấu xa.
Thanh Hạm vừa cảm thấy nguy hiểm, thì đã bị hắn bế ngang người lên, rồi nghe hắn mờ ám nói: “‘Tướng công’, đêm nay để ta hầu hạ nàng cho thật tốt. Bảo đảm sẽ khiến cho nàng ngày mai không xuống giường được. Để cho nàng biết, cái gì gọi là ‘nam nhân’”.
Thanh Hạm vội hét lên: “Lăng Nhược Tâm, chàng muốn làm gì?” Nàng không khỏi phát hoảng.
Lăng Nhược Tâm cười càng xấu xa hơn, cúi đầu hôn nàng một cái rồi nói: “Không làm gì cả, ‘tướng công’, một khắc đêm xuân đáng giá ngàn vàng, tối nay là ngày lành của chúng ta, cũng không thể bỏ phí được! Giờ để ta hầu hạ nàng thật chu đáo nào!”
Hắn vừa dứt lời, Thanh Hạm chỉ cảm thấy người nhẹ bỗng, hoá ra, nàng bị hắn ném lên giường. Nàng đang định ngồi dậy, thì Lăng Nhược Tâm đã ngã người đè lên nàng. Trong lòng Thanh Hạm hơi kinh hãi, cúi đầu nói: “Chàng không thể làm thế được!”
Lăng Nhược Tâm cười rất xấu xa: “Ta không thể làm gì?” Dứt lời, hắn liền rút hết trâm ngọc trên đầu ra, tóc đen xoã xuống giường, sau đó lại đưa tay gỡ vòng bạc cài tóc của Thanh Hạm xuống, tóc hai người như giao quấn vào nhau.
Xiêm y mùa hè rất mỏng, tuy trang phục tân nương của Lăng Nhược Tâm cũng nhiều, nhưng lại nhanh chóng bị hắn cởi ra hơn nửa. Bộ ngực gầy của hắn cũng lộ ra. Vừa nhìn dáng vẻ này của hắn, Thanh Hạm chỉ cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng dâng lên.
Hai mắt Lăng Nhược Tâm đen như nước hồ sâu, khi hắn ôm Thanh Hạm, tâm tình vốn mang theo sự dỗi hờn và trêu đùa, nhưng vừa chạm vào người nàng, ngửi thấy mùi thơm từ người nàng hoà với mùi rượu thoang thoảng, vừa vươn tay đã chạm vào cơ thể mềm mại khiến tim hắn không hiểu sao cũng mềm hẳn đi. Sự tức giận ngập trời lúc trước, trong thoáng giây đã hoàn toàn tan biến, bộ phận nào đó trên cơ thể cũng sinh ra phản ứng, vừa mãnh liệt, vừa cuồng nhiệt.
Khi thân thể của hắn vừa áp tới, trong lòng Thanh Hạm không khỏi có chút bối rối, một luồng hơi nóng len lỏi khắp toàn thân, ngửi được mùi son phấn nhàn nhạt trên cơ thể hắn, não nàng như ngừng hoạt động, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.
Nhìn thấy y phục trên người Lăng Nhược Tâm đã bị cởi ra hơn nửa, để lộ bộ ngực gày gò, nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng tay vừa chạm vào làn da mịn màng như ngọc cùng với cơ ngực nhìn có vẻ gày nhưng lại cực kỳ rắn chắc, trong lòng nàng không hiểu sao bỗng loạn lên. Luồng nhiệt trên người nàng chạy tán loạn khiến nàng không biết phải làm sao. Nàng ngước mắt nhìn hắn, trong đôi mắt đen sâu như nước hồ tràn ngập thâm tình, còn có một chút gì đó mà nàng không hiểu.
Thanh Hạm mỉm cười, nghiêng đầu sang chỗ khác, không nhìn hắn nữa, nhưng Lăng Nhược Tâm sao có thể để nàng trốn tránh được. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, hai tay xấu xa cũng bắt đầu sờ soạng trên người nàng. Làn da vừa mịn màng vừa trắng nõn của nàng khiến lòng hắn càng thêm rung động. Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai nàng, hơi thở khẽ đảo qua cổ nàng khiến nàng vừa ngứa ngáy, vừa tê dại.
Thân thể nàng run rẩy khi hắn khẽ cắn vành tai nàng, trong lòng nàng vừa có chút chờ mong khó hiểu, rồi lại thoáng có chút xấu hổ, e lệ. Bàn tay xấu xa của hắn không biết đã cởi đi hơn một nửa xiêm y của hai người từ lúc nào, giữa hai người chỉ còn ngăn cách duy nhất bằng chiếc yếm của Thanh Hạm. Làn da khẽ chạm vào nhau, vừa mềm mại, vừa nồng nhiệt, thiêu đốt hai thân thể càng lúc càng nóng của hai người.
Hắn không cần nghĩ cũng biết mẹ hắn cho Thanh Hạm uống thuốc bổ gì. Ai ngờ khéo quá hoá vụng. Với căn cơ võ công của Thanh Hạm, thì bát canh kia cũng không thể khiến nàng chảy máu mũi. Nhưng Đoàn thúc thúc sợ tính tình Thanh Hạm ương bướng, đêm tân hôn lại gây ra chuyện gì, nên mới lừa nàng uống thuốc, phong bế toàn bộ nội lực của nàng. Thuốc bổ uống vào người khiến huyết mạch cũng không lưu thông thuận lợi như trước, giờ lại gặp tình trạng này, khí huyết vừa dâng trào đã khiến máu mũi chảy ra cũng là chuyện hết sức bình thường.
Thanh Hạm dở khóc dở cười. Cha nàng và mẹ Lăng Nhược Tâm đúng là hai người dở hơi.
Nhìn bộ dạng này của nàng, hắn biết ngay đêm động phòng hoa chúc của hắn chỉ sợ là bị ngâm nước nóng mất rồi. Hắn hơi bực mình, thở dài, đi nhúng ướt khăn, rồi nhẹ nhàng lau vết máu trên mặt cho Thanh Hạm, thấy nàng khép hờ hai mắt, hắn không nhịn được liền nói: “Ta không vừa mắt nàng đến vậy sao? Ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn ta?”
Nhớ tới bộ dạng của hắn, cùng bức vẽ trên đỉnh màn, mặt nàng lại nóng lên, máu mũi như muốn trào ra tiếp, nàng đành phải bịt mũi lại, giận dữ nói: “Lăng Nhược Tâm, cả nhà chàng đều là sói háo sắc. Chàng tự cởi sạch đồ của mình cũng coi như xong đi, nhưng mẹ chàng còn biến đỉn