XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.

hành nhìn thấy mình, sợ anh hiểu nhầm cô đi theo thăm dò mình, không ngờ Hạng Tân Dương cũng lên xe theo cô.
“Đi thôi, anh có vài điều muốn nói với em, chúng ta ra chỗ khác nói.”
Tạ Nam hoàn toàn không biết làm thế nào, đành ngồi lên xe khởi động máySuy nghĩ giây lát rồi cô đưa tay lái xe dọc theo con đường đang tấp nập xe cộ đi lại, hướng thẳng về phía trước. Hạng Tân Dương thầm khâm phục cách lái xe khéo léo và thành thục của cô.
“Trước kia mồi lần anh dạy em lái xe, em đều nói rất sợ nhìn thấy cảnh người xe tấp nập.”
Tạ Nam khẽ mỉm cười, quả thực, cô biết lái xe là do Hạng Tân Dương dạy. Lúc mới học, cô luôn sợ hãi, chỉ dám lái một lúc trên con đường ở khu nhà ven hồ vào buổi tối, khi ấy con đường vắng tanh, vô cùng thích hợp với việc tập lái xe. Hạng Tân Dương hay khen cô nắm bắt nhanh, cổ vũ cô lái xe vào khu phố chính, nhưng cô luôn kiên quyết chối từ. Mãi tới khi lấy được bằng lái rồi, cô vẫn còn chút hoảng sợ không dám một mình lái xe chứ đừng nói tới việc vào khu phố đông người. Sau khi chia tay với Hạng Tân Dương, Tạ Nam lại càng không dám chạm vào vô lăng.
Tốt nghiệp rồi, cô xin vào làm ở vị trí thu ngân có chế độ đãi ngộ tương đối cao, điều kiện của họ đưa ra phải có bằng lái xe. Cô đánh liều giao bằng lái ra, nói đã có hơn hai năm kinh nghiệm lái, chính vì vậy đã được nhận vào làm ở vị trí đó.
Lần đầu tiên một mình lái xe của công ty tới ngân hàng, Tạ Nam dè dặt đưa chìa khóa vào ổ, mãi lâu sau mới dám khởi động xe, cố gắng nhớ lại từng chi tiết và thao tác đã được dạy khi học ở trường dạy lái xe, nhưng lúc đó trong đầu cô hoàn toàn lại là những lời dặn dò của Hạng Tân Dương.
“Thả lỏng ra, tay cầm cần số, rồi khẽ phanh tay.”
“Đừng đạp bàn đạp lâu quá.”
“Sau khi dừng xe phải nhớ kéo phanh tay lại.”
“Không, không, dù thế nào cũng phải nhớ không bao giờ được tăng tốc đột ngột như vậy.”
Cuối cùng Tạ Nam cũng lấy được dũng khí khởi động xe. Trong đoạn đường lái xe đầu tiên, tinh thần cô hết sức căng thẳng, mồ hôi túa ra thấm ướt quần áo, cho tới khi đến ngân hàng, bước xuống xe, chân tay cô đã nhũn hết cả, không ngờ lúc ấy lại gặp Từ Yến, cảm giác hối hận vì nhận công việc này lóe lên trong đầu cô.
Nhưng chẳng bao lâu, cô đã quen dần, có thể tự mình lái xe tới bất cứ đâu, cũng có thể đàng hoàng đối mặt với Từ Yến. Tạ Nam nghĩ, khả năng của con người muốn phát huy được cũng phải có một thời gian được khuyến khích rèn luyện.
“Sao có thể sợ nữa chứ? Em đâu còn là cô gái hai mươi mốt tuổi, Tân Dương.”
“ừ, đúng vậy, anhĩ nhiên anh biết, bây giờ emđã hai mươi tám, còn anh cũng ba mươi mốt rồi.” Nói đến tuổi tác của hai người, ánh mắt Hạng Tân Dương lộ rõ vẻ dịu dàng, anh thở dài, “Chóp mắt đã qua chừng ấy năm, anh không nhớ bản thân nhìn thấy sợi tóc bạc đầu tiên khi nào nữa rồi, có điều, sau đó tóc bạc ngày càng nhiều, và anh cũng không quan tâm nữa”.
Tạ Nam nhớ lần trước ở quán cà phê Lục Môn đã nhìn thấy bên mai anh lốm đốm những sợi bạc, bất giác giật mình. Cô lái xe nhanh đến một quán cà phê cách đó vài trạm xe, hai người bước xuống, rồi ngồi bên một bàn trà ngoài quán.
“Tân Dương, em biết anh quan tâm tới em và muốn tốt cho em, nhưng khi hai người yêu nhau, chắc chắn mỗi người cũng cần có một không gian riêng nữa. Em sẽ không để ý việc Vu Mục Thành hẹn hò với người khác, như thế buồn cười lắm.”
“Người con gái đó là con gái của chủ nhiệm ủy ban Cải cách và Phát triển thành phố được người khác cố ý giới thiệu cho anh ấy, em cũng không để ý đến cả việc anh ấy đi gặp mặt và qua lại với người con gái khác sao?”
Tạ Nam sững người, mãi lâu không nói gì. Hạng Tân Dương nhìn cô, cô mặc chiếc vest lửng tay lỡ màu trắng sữa mỏng, tay áo sơ mi xắn lên, tóc lòa xòa trước trán, khísắc tốt hơn nhiều so với lần trước anh gặp. Lúc này cô đang ngây người ra, nhưng không ngạc nhiên, rõ ràng không phải cô chưa chuẩn bị tinh thần đối mặt với những điều anh vừa nói. Anh bồng thấy thắt lòng, nói khẽ: “Em lại dễ dàng nhẫn nhịn anh ấy như vậy sao?”.
“Cùng ngồi uống cà phê với nhau chưa nói lên được điều gì.” Tạ Nam lấy lại tinh thần, nói, “Hơn nữa, việc này thực sự không liên quan tới anh, Tân Dương, anh đừng để ý làm gì”.
“Làm sao anh có thể nhìn em lại bị một người khác phụ lòng.”
Tạ Nam nắm chặt tay, cô phải cắn răng mới khống chế được toàn thân run rẩy. “Lại bị người khác phụ lòng”, câu nói như một thứ bùa chú kích động tới nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô. Cô nhìn Hạng Tân Dương bằng ánh mắt phẫn nộ, gằn giọng từng tiếng: “Anh dựa vào cái gì mà nói với em những điều này?”.
“Xin lỗi, anh…”
Tạ Nam giơ tay ngăn anh lại, rồi chống tay vào bàn đứng dậy: “Anh muốn em phải thế nào, phải xông vào quán cà phê đối chất họ ư? Không, Tân Dương, trước kia, khi Từ Yến bóng gió xa xôi với em về chuyện của anh, em không chất vấn anh, bởi vì lúc đó em tin anh, và em lựachọn niềm tin tưởng hoàn toàn vào anh. Tuy niềm tin ấy có vẻ hơi ngốc nghếch mù quáng, nhưng kết cục thì vẫn như nhau, chất vấn cũng chẳng khác nào biết kết quả sớm hơn m
“Từ Yến đã nói gì với em?”