Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
Nam nghe thấy có người đàn ông yêu cầu bạn gái tiêu tiền của mình một cách khẩn thiết như thế, trong lòng không tránh được cảm giác trầm mặc, nhưng sau đó lại tỏ vẻ hờn dỗi: “Anh lấy tiền để ép em à? Được, đợi khi nào anh rảnh rồi thì đi mua sắm với em, đến lúc đó chớ có sợ hãi”.
Vu Mục Thành cười lớn: “Nói rồi nhé, anh phải xem xem một người có thói quen tiết kiệm như em sẽ phá gia được đến mức nào. Anh sẽ đi xách đồ cho em, đảm bảo không yêu cầu ngừng lại đâu”.
Tạ Nam từ công ty quảng cáo đi thẳng đến bãi, nhớ đến đây, cô khẽ mỉm cười, màn đêm nhẹ nhàng buông, cái mát mẻ của những cơn gió đầu tháng Tư mơn man da mặt khiến cô cảm thấy thoải mái. Tạ Nam đang chuẩn bị lấy chìa khóa ra thì điện thoại đổ chuông, cô nhận cuộc gọi rồi hết sức ngạc nhiên khi nghe thấy giọng nói của Hạng Tân Dương vang lên ở đầu dây bên kia.
“Chào anh, Tân Dương, có việc gì không?”
“Nam Nam, giờ em có ở nhà không?” Tạ Nam ngần ngừ một lát rồi đáp: “Em đang ở bên ngoài”.
“Anh có chút việc muốn gặp em. Em ở đâu, anh sẽ qua đón.”
Tạ Nam không muốn gặp Hạng Tân Dương, nhưng thấy thái độ của anh kiên quyết hơn mình dự đoán, đành nói: “Vâng, anh nói cho em địa điểm, em sẽ lái xe qua đó”.
Hạng Tân Dương lúc này đang ngồi trong xe dừng ngay trước quán cà phê bên hồ. Qua tấm kính ngăn cách, dưới ánh đèn điện, anh có thể nhìn rõ một đôi nam nữ đang ngồi đối diện nói chuyện với nhau, người con trai ấy chính là Vu Mục Thành.
Buổi tối, khi Hạng Tân Dương đang ăn cơm với khách ở bên ngoài thì đột nhiên nhận được điện thoại của Từ Yến, nói muốn gặp anh nói chuyện. Anh và Từ Yến vốn không có quan hệ gì, nên từ chối lời mời, Từ Yến nhấn mạnh với anh rằng cô ta có việc quan trọng muốn nói. Thế là họ hẹn gặp nhau ở quán cà phê ven hồ. Nhưng khi ngồi xuống, Từ Yến toàn nói chuyện đâu đâu, chứ không đề cập gì đến việc quan trọng kia. Hạng Tân Dương nhìn cô ta bằng cặp mắt nghi ngờ: “Cô hẹn tôi ra đây có việc gì?”.
Từ Yến nói giọng thoải mái: “Chúng ta cũng là bạn học cùng trường, rảnh rồi hẹn nhau ngồi nói chuyện một látkhông có gì là lạ chứ?”.
Hạng Tân Dương vốn không ưa gì Từ Yến, nhưng anh hiểu rằng nếu họ không có gì để nói thì cô ta sẽ chẳng xưng xưng hẹn mình như thế, anh quyết định đợi xem sao, xem lúc nào cô ta vào thẳng vấn đề.
Từ Yến đột nhiên ra hiệu cho anh nhìn sang góc khác của quán cà phê, bên đó vừa có một cặp nam nữ đi vào, họ ngồi ở một chiếc bàn đối diện gần cửa sổ. Hạng Tân Dương không biết họ là ai, bèn đưa mắt sang Từ Yến một cách khó hiểu, Từ Yến ôm đầu cười nói: “Người đàn ông ấy là Vu Mục Thành, bạn trai hiện giờ của Tạ Nam”.
Hạng Tân Dương kinh ngạc nhìn sang. Hôm đuổi theo Tạ Nam trên con đường một chiều, anh đã nhìn thấy Tạ Nam ôm một người đàn ông, song màn đêm không cho anh nhìn rõ mặt. Bây giờ người đàn ông ấy hiện rõ với dáng hình cao lớn, mặc chiếc sơ mi trắng, tư thế ngồi thoải mái, khuôn mặt đứng đắn mỉm cười đang nghe cô gái xinh đẹpđối diện nói. Anh quay lại nhìn Từ Yến, hỏi: “Thế rồi sao?”.
“Cô gái ngồi đối diện với anh ấy là con gái của Chủ nhiệm ủy ban Cải cách và Phát triển thành phố, Trương Gia Nghi, vừa du học Mỹ về, làm việc ở ngân hàng bọn em, tháng trước phó giám đốc chi nhánh ngân hàng đã giớithiệu họ làm quen, theo như em biết thì họ thường xuyên liên lạc với nhau.” Từ Yến nói giọng thoải mái: “Tạ Nam chắc không biết điều đó”.
Hạng Tân Dương nhìn Từ Yến dò hỏi: “Tại sao cô lại nói cho tôi biết những điều này?”.
“Em không muốn cô ấy rơi vào bóng tối, những năm qua cô ấy cũng vất vả rồi, nếu lại thêm một lần thất bại nữa, em đoán cô ấy sẽ không chịu đựng nổi. Ôi, tại sao anh lại nhìn em như thế?”
“Tôi cảm thấy lạ sao cô tự nhiên lại tốt bụng như vậy?”, Hạng Tân Dương cười gằn.
Từ Yến cười lớn, nói: “Tùy anh nghĩ thôi, dù gì thì những điều em nói đều là sự thật, anh chỉ cần qua ngân hàng hỏi thăm vài câu là có thể biết ngay. Có điều em không định trực tiếp nói với Tạ Nam, cô ấy rất có thành kiến với em, e rằng sẽ nghĩ em có ý đồ phá hoại”.
Dĩ nhiên Hạng Tân Dương cũng cho rằng Từ Yến chẳng có mục đích tốt đẹp gì, song lúc này anh cũng không có thời gian nghĩ nhiều, liếc mắt sang chỉ thấy Vu Mục Thành vừa nâng bình đựng nước hoa quả rót đầy cho cô gái kia, vừa nói gì đó, cô gái mỉm cười nhìn anh ta. Nếu nói đây là một cuộc gặp rất tâm đầu ý hợp thì cũng không có gì là quá đáng cả. Từ Yến chẳng nói thêm gì nữa, từ từ đứng dậy chào rồi đi khỏi.
Hạng Tân Dương vẫy tay gọi phục vụ tính tiền, sau đó ra ngoài bước lên xe, quay lại nhìn vào trong quán cà phê, suy nghĩ trước sau một hồi, anh quyết định rút điện thoại gọi cho Tạ Nam.
Vừa lái xe đến quán cà phê bên sông, Tạ Nam đã nhìn thấy chiếc BMW của Vu Mục Thành đồ ven đường, cô có chút kinh ngạc. Hạng Tân Dương bước xuống từ xe của mình, hất cằm ra hiệu cho cô. Cô nhìn sang, thấy Vu Mục Thành và một cô gái đang ngồi đối diện nhau trong quán.
“Tân Dương, không cần phải cố ý gọi em ra đây để nhìn thấy việc này.” Cô chau mày khẽ nói, vội vàng quay người chuẩn bị lên xe, trong lòng không muốn để Vu Mục T