Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.
mệt, cậu nên nghiêm túc suy nghĩ tới chuyện giao bớt việc cho người khác đi, càng sớm càng tốt”.
“Tớ đã tìm được người đảm nhiệm chức vụ giám đốc bộ phận Cung ứng rồi, anh ta rất ổn. Tớ nghĩ anh ta chắc chắn sẽ có tiềm năng, có điều còn phải quan sát thêm một thời gian nữa.”
“Xu thế thị trường của các cậu bây giờ chắc là rất tốt, tớ thấy nên chuyển hướng sang sản xuất tủ điện cao áp sẽ có triển vọng hơn.”
Nghiệp vụ của công ty nước ngoài nơi Lưu Kính Quần làm việc giống như bên công ty của Vu Mục Thành, hai người có rất nhiều chuyện để nói, họ đứng bên thành xe bàn chuyện rất sôi nổi, từ kết cấu sản phẩm tới phát triển thị trường, dường như họ đã quên mất mình đang đứng ở một khu ngoại ô tươi đẹp đầy sắc xuân thế này.
Những việc đó đều hoàn toàn xa lạ mà cũng chẳng có gì hay đối với Hứa Mạn và Tạ Nam, họ không nhịn được nhìn nhau cười, Hứa Mạn nói: “Kệ các anh ấy, chúng mình đi, đã đến đây rồi lại còn lôi ba cái việc chán chết ấy ra nói, thật là khó chịu, còn phụ lòng mùa xuân tươi đẹp nhường này nữa chứ”.
Rất nhiều người trong đám hàng xóm có sở thích chụp ảnh, lúc này họ đua nhau lấy ra các loại máy ảnh và giá đỡ chụp lia lịa khiến mọi người xung quanh phải ngạc nhiên. Một đám trẻ con nô đùa giữa đám hoa cải, còn có người hồ hởi đi hái rau dại. Tạ Nam và Hứa Mạn đến đó nâng niu trân trọng ngắm nhìn khung cảnh trước mắt. Cả hai đều lớn lên ở thành phố nên không biết gì về những điều kỳ diệu nơi đây.
“Cái này có ăn được không?” Hứa Mạn thì th bác lớn tuổi quay đầu nói bằng giọng tự tin: “Các cô còn trẻ nên không biết, cái này gọi là tỏi, cũng có người gọi là hành dại, xào với trứng ăn ngon lắm. Bên này còn trồng rau hạt dẻ dại, đem cái đó mà gói sủi cảo thì thơm phải biết”.
Hai người cảm thấy rất thích thú với điều vừa nghe được, họ quỳ xuống cùng hái rau với người phụ nữ nọ.
Vu Mục Thành và Lưu Kính Quần cũng đi tới, thấy trên tay mỗi cô đều cầm một nắm to các loại rau dại thì không nén nổi cười.
“Làm gì thế này, nhổ cỏ chơi à, định phá cây cối ở khu nông thôn này đây.” Lưu Kính Quần đón lấy đám “cỏ” trong tay Hứa Mạn xem xét.
Hứa Mạn trách móc: “Đây là bữa tối của anh đấy, cầm cẩn thận giúp em”.
Tạ Nam đứng dậy, cô đã quỳ tương đối lâu rồi, lúc này cơn chóng mặt chợt đến khiến mọi thứ trước mắt tối sầm lại, Vu Mục Thành vội vàng đỡ lấy cô, nói: “Đường huyết thấp mà em còn quỳ thế? Không phải tối nay anh cũng phải ăn cái này chứ?”.
“Tránh làm sao được, nếu không em làm uổng công à?” Đợi cơn choáng váng đi qua, Tạ Nam giơ đám hành dạilên, nói: “Mở cốp xe cho em, để em cất vào”.
Vu Mục Thành đành phải nghe theo, anh lấy ra một chai nước khoáng rót ra cho cô rửa tay, rồi đưa một miếng chocolate vào miệng người yêu, sau đó cùng cô đi dạo dọc theo bờ ruộng.
“Thật dễ chịu.” Tạ Nam hít thật sâu, nói, “Mùa xuân thật tuyệt”.
Vu Mục Thành hoàn toàn đồng ý với cô, phong cảnh tuyệt đẹp trước mặt lại thêm người đi cùng mình, anh cảm thấy quả thực vô cùng dễ chịu và thoải mái.
Họ chầm chậm dạo bước đến một hồ nước trong xanh. Cả hai đều mặc quần bò, ngồi bên phiến đá cạnh hồ tắm nắng. Tạ Nam lười biếng tựa vào người Vu Mục Thành, mắt lim dim đón nhận ánh mặt trời cùng gió xuân. Qua một mùa đông dài dằng dặc, thời tiết đẹp thế này quả thật là một đặc ân lớn của đất trời.
Vu Mục Thành nghiêng đầu nhìn Tạ Nam, cô đeo kính râm, buộc tóc đuôi ngựa, ánh nắng chiếu vào khuôn mặt, nước da tái xanh mọi khi hôm nay dường như đã có chút ửng hồng.
“Gần đây em có vẻ không vui, có phải vì anh bận quá, không có thời gian dành cho em không?” “Không phải, em còn sợ mình cứ dựa dẫm mãi lại khiến anh phát chán lên ấy chứ.”
“Sao em lại nghĩ như vậy?” Vu Mục thành cảm thấy khó tin, “Anh lại cứ muốn em dựa vào, để anh thấy cảm giác được người yêu dựa vào mình như thế nào. Có điều gần đây chúng ta chỉ có thể tranh thủ nói chuyện đôi ba câu trong lúc ăn sáng, may mà em chịu lên phòng với anh, nếu không anh buồn chết đi được”.
Khuôn mặt Tạ Nam bồng chốc đỏ bừng lên, cô cảm thấy việc hằng ngày tự đến bên giường anh tìm cảm giác an toàn thật đáng xấu hổ. Vu Mục Thành cười thầm, nhưng thấy cô cúi đầu, vành tai đỏ như vậy, anh không dám trêu cô thêm nữa mà vội vàng nói sang chuyện khác.
“Em còn nhớ lần đầu tiên chúng mình gặp nhau không?”
“Nhớ chứ, lúc đó anh giúp em chuyển đàn vào trong nhà, thật là một người tốt nhiệt tình giúp đỡ người khác.”
Vu Mục Thành tỏ vẻ như bị công kích: “Sao em lại không có chút ấn tượng nào với anh trước đó vậy?”.
“Trước đó ư?” Tạ Nam hoàn toàn không nhớ gì, “Chúng ta đã gặp nhau trước đó rồi sao?”.
“Cái ngày em lát nền nhà ấy”, Vu Mục Thành đành phải gợi lại cho cô nhớ, “Em có nhớ không, em ngồi ngây ra trước xe của anh, anh gọi em hai ba câu em mới định thần lại để nhường đường cho anh”.
Tạ Nam cố gắng lục lại trí nhớ, song hoàn toàn không có ấn tượng. Cô chỉ nhớ mình hoàn toàn bất lực trong quá trình tu sửa trang trí căn nhà, cả ngày nhìn lại những khoản tiền lần lượt từ trong túi ra đi, vất vả, mệt mỏi và đau xót, nhưng cứ phải chịu đựng