Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
Tạ Nam lắc đầu nói: “Việc đã qua không nói lại nữa. Đến Vu Mục Thành, em cũng không muốn hỏi anh ấy. Anh ấy luôn xử lý mọi việc rất rõ ràng, nếu việc gì anh ấy chưa chủ động nói với em, em cũng không chủ động hỏi anh ấy. Nhưng em sẽ đối với anh ấy bằng tấm lòng chân thành, em tin sau khi lựa chọn, anh ấy cũng sẽ chân thành với em”.
“Thế còn sự lựa chọn của em? Nam Nam, em chuẩn bị đợi anh ấy chọn xong rồi đón nhận ư? Giống như với anh trước kia?”
“Nếu không thì làm thế nào? Nếu đã không giữ được thì em cũng chẳng lãng phí thời gian cứu vãn. Đây có thể coi là bài học mà cuộc sống đã dạy cho em, sau này xin anh đừng nói với em những việc như thế nữa.”
Tạ Nam đột nhiên quay người, vấp phải thành ghế, cô khẽ chao đảo nhưng không để Hạng Tân Dương kịp đỡ đã đứng vững lại, vội vàng đi ra bãi đồ xe và nổ máy. Tạ Nam lái xe về tiểu khu, chỉ cảm thấy mình đã mệt tới mứckhông thể tiếp tục chống đỡ được, dường như vừa rồi cô không phải lái xe trong thành phố mà là chạy marathon về vậy.
Cô lê từng bước lên tầng bốn, tiện tay bật ti vi, gieo mình xuống chiếc sofa. Giờ cô mới nhớ ban nãy mình quên không về nhà lấy quần áo, song lại chẳng muốn cử động nữa. Trên màn hình đang phát phim cổ trang võ hiệp, một đám nam nữ hò hét đấu đá, cô không thích những thể loại này nhưng cũng chẳng buồn đưa tay với điều khiển để chuyển kênh khác.
Dường như lúc này mọi thứ trong lòng Tạ Nam đang rối tung cả lên, các suy nghĩ lần lượt nối tiếp nhau ùa tới, những câu nói của Từ Yến và Hạng Tân Dương cứ vang vọng bên tai, cảnh Vu Mục Thành và cô gái trẻ kia đang cười nói cứ hiện rõ trước mắt. Bất chợt, cô chỉ cảm thấy nhịp tim mình lúc nhanh lúc chậm, thực sự có chút quá tải so với sức chịu đựng của mình.
Cô ngồi ngây ra, cho đến lúc chân tê cứng lại mới thay đổi tư thế ngồi khác. Nhớ đến lời nói của Như Băng, ngâm mình trong nước nóng có thể giảm bót áp lực nên cô quyết định thử xem sao, ít ra cũng hơn là ngồi ngây ra như thế này.
Từ trước tới nay, Tạ Nam chỉ toàn tắm bằng vòi hoasen, chưa bao giờ dùng đến bồn tắm trong phòng tắm lớn. Cô đi vào đó, mở vòi cho bồn đầy nước, cởi bỏ quần áo, từ từ ngâm mình vào nước ấm, sau đó khẽ thở ra một tiếng, yên lặng nhắm mắt trong tư thế nửa nằm nửa ngồi.
Từng ký ức được lật giở lại, cô cho rằng vết thương xưa đã lành, điều còn sót lại chỉ là sẹo mà thôi. Cô cũng chẳng có thói quen gặm nh vết thương lòng, chỉ cần không động vào nó thì dường như sẽ không cảm thấy được sự tồn tại của nó, nhưng bị người khác bắt phải chạm vào thế này lại khiến cô đau đớn hơn.
Kỳ nghỉ hè năm thứ ba đại học, Hạng Tân Dương lái xe đưa cô về nhà, lần đầu tiên gặp bố mẹ cô. Bố mẹ cô lúc này mới biết hai người yêu nhau. Tuy hơi ngạc nhiên, nhưng anh chàng Hạng Tân Dương đứng trước mặt họ tỏ rõ là một thanh niên đẹp trai lại lịch sự lễ phép, luôn nhìn Tạ Nam với ánh mắt thương yêu, nên họ không nói gì, chỉ pha trà Mao Tiêm cho anh uống, sau đó vội vàng đi mua thức ăn làm com, nhiệt tình tiếp đón anh.
Trong bữa ăn, nghe nói con gái mình và cậu thanh niên ấy cùng đứng tên mua chung một căn nhà, cha mẹ cô đã vô cùng ngạc nhiên, đợi Hạng Tân Dương về rồi, mẹ cô nói ngay: “Con thật là, nếu nó muốn mua nhà thì để nó mua, sao con lại đưa tên mình vào đó, cấn thận không người ta lại cho là mình ham tiền”. Cảm thấy hết sức oan uổng, Tạ Nam nói: “Không phải con đưa tên mình vào đó, mà anh ấy ép con viết tên vào”.
“Con lớn quá rồi nhỉ, bây giờ mới chịu nói những việc này ra.”
“Con sợ bố mẹ giận mà?” Tạ Nam lí nhí chống chế.
“Nó chưa nói với gia đình nó chứ?”
“Con không rõ, anh ấy nói là dùng tiền riêng của minh để mua nhà, anh ấy tự trả nợ. Đợi con tốt nghiệp rồi…”
Giọng Tạ Nam càng nói càng nhỏ, chỉ thấy ánh mắt mẹ cô mỗi lúc một nghiêm khắc, không trốn đi đâu được đành cố gắng tiếp tục chống đỡ, “Con và anh ấy lấy nhau rồi cùng trả tiền”.
“Lộn xộn.” Bố cô đứng bên cạnh không nhịn được mắng thêm vào, “Con mới bao nhiêu tuổi mà đã tính đến chuyện lấy chồng”.
“Con tốt nghiệp cũng hai mươi hai tuổi, đến tuổi kết hôn lâu rồi.” Biết bố luôn cưng chiều con gái, mặt cô đỏ lên, bạo miệng cãi lại.
Hai ông bà nhìn nhau, không thể tưởng tượng nổi đứa con gái luôn rụt rè bẽn lẽn của mình lại có thể to gan lớn mật nói với bố mẹ chuyện kết hôn như thế. Dừng một lúc lâu, bố cô nói: “Nam Nam, hai đứa có biết hôn nhân là như thế nào không? Đừng vì một phút hồ đồ mà đưa ra quyết định lớn như vậy”.
“Chúng con đâu có hồ đồ, chúng con đã yêu nhau gần ba năm nay rồi.”
Hiểu hết câu nói của con, mẹ cô càng nổi giận: “Không nhẽ con vừa bước chân vào đại học đã yêu rồi? Con giỏi thật, cái gì cũng giấu bố mẹ
Mặc dù hết sức ngạc nhiên và lo lắng về hiện thực, nhưng bố mẹ cô cũng có thể nhìn thấy thái độ kiên quyết của con gái, nên họ chỉ biết khuyên con nên thận trọng, không được làm liều, đồng thời cũng chấp nhận, chuẩn bị đợi cô tốt nghiệp rồi nói chuyện lại sau.
Từ sau đó, cả kỳ nghỉ hè, mồi dịp cuối tuần Hạng Tân Dương đều cố gắng lái xe bốn tiếng đến thành phố nơi gia đình Tạ Nam ở và lưu lại