Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

. Đối với việc gặp Vu Mục Thành thế nào, cô hoàn toàn không nhớ được chút gì.
Vu Mục Thành không khỏi xem thường mình, sao lại có thể nhớ rõ ràng từng chi tiết như vậy được, nhưng cũng chẳng có cách nào, anh nhớ rõ mà. Người con gái ấy ngồi xuống đất, đầu gục lên gối, nghĩ về khu vườn nhà mình tới mức quên cả mọi thứ, anh gọi mấy tiếng cô mới ngẩng đầu lên, hôm đó cô cũng cột tóc đuôi ngựa. Tinh thần cô mệt mỏi, đôi mắt thất thần, đứng dậy mà như muốn đổ xuống, song cô trấn tĩnh lại rất nhanh, lặng lẽ tránh ra như không có việc gì vậy.
“Em lúc đó chắc trông tệ lắm nhỉ.” Tạ Nam rõ hơn ai hết, trong thời gian ấy, cứ cuối tuần cô lại chạy khắp nơi như đánh trận, hoàn toàn không trang điểm, nói theo cách của Cao Như Băng thì, “Suốt ngày giữ vẻ mặt đau khổ và tâm sự chồng chất”. “Cũng không thể coi là tệ, nhưng nó giống như mộng du ấy. Dường như em không phải đang lát nền cho nhà mình mà chỉ bị ép phải làm việc đó hộ người khác.”
Tạ Nam bỗng nhớ lại lúc đầu Cao Như Băng đã tha thiết khuyên mình như thế nào, bèn cười nói: “Em g phiền hà, cũng may Cao Như Băng thuyết phục em dọn về ở”. Cô đột nhiên dừng lại một lúc lâu rồi mới tiếp, “Nếu không thì đã chẳng gặp được anh”.
Câu sau của cô đến một cách tự nhiên, vừa mơ hồ vừa nhỏ nhẹ, nhưng khi Vu Mục Thành nghe được, anh cảm thấy dường như nó tác động trực tiếp tới nơi sâu thẳm nhất trong trái tim mình. Đây có thể là câu nói gần gũi nhất mà cô từng thổ lộ với anh. Vu Mục Thành một tay giữ lấy cô, một tay ôm cô vào lòng rồi khẽ hôn lên môi cô, Tạ Nam cố gắng đẩy anh ra, nói: “Đừng thế, phải xem đây là đâu chứ”.
Anh bỏ kính râm của cô xuống, nhìn thẳng vào mắt người yêu, nói: “Giữa cánh đồng hoang ngập đầy hoa đào, không thể trách người ta lại ham muốn như vậy được. Hơn thế”, anh cúi sát gần hơn, “Em lại nói những lời đáng yêu đến nhường ấy”.
Tạ Nam ra vẻ không liên quan nhìn lại anh, nói: “Em nói gì nào?”. “Đừng giả bộ.” Vu Mục Thành lại tiếp tục hôn mạnh hơn, Tạ Nam vội vàng cười cầu hòa: “Không dám nữa đâu, em không dám nữa đâu”.
“Thế thì được, em nói xem, không dám làm gì nào?”
Tạ Nam cố gắng nhịn cười: “Em sẽ không dám tùy tiện nói chuyện với người lạ nữa, dù cho anh ấy có nhiệt tình giúp đỡ người khác, cũng không được để anh ấy vào nhà”.
Vu Mục Thành làm động tác chuẩn bị chọc léc, không đợi anh động thủ, Tạ Nam vội nói: “Em sai rồi, em sai rồi, em sẽ sửa”.
“Sửa thế nào?”
“Anh bảo em sửa thế nào thì em sửa thế ấy, vậy đã được chưa?” Tạ Nam rõ ràng tỏ vẻ rất đáng thương, nhưng khóe miệng lại ẩn chứa nụ cười ranh mãnh, Vu Mục Thành cũng cười, ôm chặt lấy người yêu.
“Anh cho em nợ, tối về tính từng khoản một. Ngoài ra, anh còn phải bận một thời gian nữa.” Vu Mục Thành nói tiếp với giọng trễ nải, “Không được vì anh bận quá, không chăm sóc được cho em mà ghét bỏ anh đâu”.
“À, em hỏi việc này có được không?” Tạ Nam dựa vào đùi anh nhìn ra hồ, tay vô thức rứt những cọng cỏ xung quanh. Vu Mục Thành khẽ nghịch mái tóc đen của cô, mái tóc không nhuộm bao nhiêu năm nay, chất tóc hơi cứng nhưng khi vuốt lại cảm thấy trơn mượt, nói: “Em nói đi”.
Những cọng cỏ mới rứt trong tay cô cứ bay đi bay lại, màu xanh của nhựa cây bám cả vào tay, có chút dinh dính, Tạ Nam vê vê ngón tay, mãi một lúc mà không biết nói như thế nào. Vu Mục Thành thắc mắc, khẽ xoay người cô lại phía mình, phát hiện thấy cô có vẻ hồi hộp, anh rất ngạc nhiên.
“Em muốn hỏi gì?”
Tạ Nam mỉm cười, cố gắng tỏ vẻ thoải mái, nói: “Có thể nó là một câu hỏi ngốc nghếch. Mục Thành, em muốn biết, anh thích em ở điểm gì?”.
Bị hỏi trúng tim đen, Vu Mục Thành suy nghĩ nghiêm túc một lát rồi nói: “Toàn bộ, tất cả những gì của em, bao gồm cả sự e lệ cố chấp của em”.
Tạ Nam vòng tay ôm lấy anh, chỉ cảm giác gió xuân đang nhẹ nhàng thổi tới. Vu Mục Thành đã từng nói những lời ngọt ngào rung động hơn thế, nhưng chỉ một câu đó thôi cũng làm cô say đắm.
Cánh đồng mùa xuân quả thực vô cùng rộng lớn, cô nghĩ.






Đừng chạm vào vết thương cũ
TTôm nay sau khi tan ca, Tạ Nam đến công ty của Trương Tân, cô tập trung vào làm sổ sách. Trương Tân đã để cho nhân viên về, anh đang tập trung đối phó với phương án kế hoạch của mình, Đới Duy Phàm cũng đang ngây người tập trung hút thuốc trước màn hình vi tính, đến khoảng tám rưỡi thì bạn gái của Trương Tân là Lô Âm mang đồ ăn tới, gọi mọi người ra cùng ăn. Đới Duy Phàm không ăn, lặng lẽ đi về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài, hôm nay anh có vẻ im lặng khác thường.
“Nhị sư huynh hôm nay làm sao thế, chưa thấy anh như vậy bao giờ?” Tạ Nam hỏi vẻ thắc mắc.
Lô Âm liếc xéo anh một cái, nói: “Mùa xuân tới rồi, Đới Duy Phàm cũng đang đâm chồi nảy lộc theo đấy”.
“Nhưng sao em thấy Nhị sư huynh một năm có bốn mùa thì cả bốn đều như vậy cả nhỉ?”
Vu Mục Thành rất hài lòng với biểu hiện của cô, nói: “Anh nhớ lời hứa của em với anh, em nói sau khi coi anh là bạn trai thực thụ, sẽ dùng thẻ của anh, em thử nghĩ xem bao giờ thực hiện được điều đó?”.
Lần đầu tiên Tạ


The Soda Pop