Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.

ãi đến khi đèn trong nhà tắt hết, căn nhà chìm trong bóng đêm, anh mới lái xe rời khỏi đó.
Chú thích:
(1)Tiffany: Nhãn hiệu trang sức nổi tiếng của Mỹ.






Trồng hoa cho em
Tu Mục Thành đi công tác về, không biết Tạ Nam có đồng ý hay không nhưng hai người họ có thể coi là đã thực sự sống chung rồi.
Kỳ nghỉ Tết kết thúc, hai người tiếp tục công việc của mình như trước. Tạ Nam vẫn vậy, đi làm đúng giờ, thời gian tương đối rõ ràng, ổn định.
Công ty của Vu Mục Thành tiếp tục quay về quỹ đạo giống như năm ngoái khi về tiếp quản công ty, nghiệp vụ phát triển khả quan, các phòng ban đều có người tương đối phù họp đảm đương trách nhiệm quản lý, vấn đề về sự phối hợp giữa các bộ phận đã được giải quyết về căn bản. Khi nhìn thấy bản báo cáo, bố anh rất hài lòng với tình hình bên này, đồng ý tiếp tục đầu tư ở đây, họ bắt đầu chuẩn bị cho công việc xây dựng nhà xưởng giai đoạn hai để 1TLỞ rộng sản xuất.
Vu Mục Thành vừa phải đảm bảo không buông lỏng việc sản xuất tiêu thụ, lại phải lo đến những vấn đề cơ bản trong xây dựng, tìm người thiết kế, mở đấu thầu xây dựng. Anh ngày càng bận rộn hơn, số lần về nhà ăn com cũng ítdần.
Không biết vì sao Tạ Nam đột nhiên không dám nhìn vào đôi mắt sáng tươi cười ấy của anh. Cô cúi đầu, dán mắt vào cuốn sách đang để trên gối.
“Nhưng sao anh lại bị đối đãi tệ hơn thế này, ở nhà em thì em bưng bữa tối tới cho anh, bây giờ sao lại để tự anh đi lấy thế.”
Câu đùa của anh khiến cô lập tức thấy yên lòng, cô cũng cười nói: “Ở nhà em, anh là khách mà. Lần này ở nhà anh, anh là chủ nhà, phải là anh chăm sóc em mới đúng”. Tạ Nam với điều khiển tắt ti vi, chuẩn bị đứng dậy, nói: “Em đi ngủ đây”.
Không để Tạ Nam kịp đứng thẳng dậy, Vu Mục Thành đã kéo cô vào lòng, nói: “Không cho em đi, anh còn chưa chăm sóc em cẩn thận mà”.
Nói rồi, anh hôn cô đến nghẹt thở, cô ra sức thở gấp, cầu cứu: “Đừng, em đi lấy cháo cho anh được chưa? Đừng mà”.
“Muộn rồi em yêu”, anh cười toe toét: “Giờ cái anh muốn ăn không phải là cháo”.
Thời gian ngủ của hai người không giống nhau, ban đầu điều đó khiến Vu Mục Thành cảm thấyền. Anh quen ngủ muộn, mỗi ngày chỉ ngủ khoảng hơn bảy tiếng nhưng vẫn đảm bảo tinh thần thoải mái khi làm việc. Nếu buổi tối về sớm, thường thì anh sẽ chạy bộ xung quanh hồ một vòng, sau đó về nhà ăn gì đó, rồi lên xử lý đống tài liệu giấy tờ, đến mười một rưỡi mới bắt đầu lên giường.
Nhưng Tạ Nam thì cứ mười giờ là đã đi nghỉ rồi, dù sấm có đánh bên tai cô cũng mặc kệ, ngay cả khi cố gắng đợi anh, cô cũng co ro trên ghế ngủ thiếp đi mất. Tạ Nam thường bị anh đánh thức khi đang ngủ ngon lành mỗi lúc anh không chịu nổi, tuy không đến nỗi tức giận nhưng sau khi tỉnh dậy, cô lại rất khó để đi vào giấc ngủ và ngày hôm sau tinh thần không được sảng khoái lắm. Sau này, Vu Mục Thành cũng tìm ra biện pháp mà anh cho là dễ chịu hơn với cả hai.
Đêm đầu tiên Tạ Nam ngủ một mình, đến gần sáng thức giấc, phát hiện một người đang nằm bên cạnh mình, thiếu chút nữa cô kêu lên thất thanh. Định thần nhìn kỹ lại, thì ra Vu Mục Thành đã nằm cạnh từ bao giờ, cô giận dừ đẩy anh ra.
“Anh làm em sợ chết đi được đấy.”
Vu Mục Thành không nói gì, chỉ trả lời bằng một nụ hôn, tay nhẹ nhàng lần trong áo ngủ vuốt ve cơ thể người yêu. Cô mơ màng đáp lại anh, chỉ thấy mình như đang trong giấc mộng vậy.
Ánh sáng buổi sớm len lỏi chiếu qua cửa sổ, lúc này luôn là lúc cô cảm thấy cô đơn nhất. Bên ngoài vẫn đang tĩnh lặng, tất cả mọi người còn đang thưởng thức giấc ngủ ngon lành trước bình minh, thế mà cô phải tỉnh lại sau một giấc mộng mơ hồ, rồi một mình tĩnh lặng chờ tới sáng.
Lúc này, người đàn ông bên cạnh ôm chặt lấy vai cô, cơ thể ấm áp của anh quyện lại với cô, đôi môi lướt những nụ hôn nóng bỏng trên cơ thể cô. Cô bất giác nghe theo lời trái tim mình, nhiệt tình đón chào anh, đôi tay ôm chặt lấy anh, đưa mình ra cho anh. Những nụ hôn dày thêm, sau đó cơ thể anh đè lên cô, trong ánh sáng mờ mờ của cănphòng, anh thì thầm gọi tên cô.
Căn phòng tĩnh lặng trở lại, anh ôm cô ngủ say. Cô vẫn không ngủ được, cơ thể mệt mỏi nhưng trong lòng vô cùng hạnh phúc. Cô nghĩ, có lẽ tất cả sự cô đơn cũng chỉ cần một bờ vai chia sẻ mà thôi, đôi vai ấy lại luôn kề bên cạnh gối của cô. Tạ Nam nhìn anh trong ánh sáng mờ nhạt, tranh tối tranh sáng, khi ngủ say trông anh thật thanh thản, không còn thấy vẻ thích trêu chọc thường ngày nữa, cô bất giác cảm thấy rất vui vẻ.
Đúng vậy, đây chính là sự an toàn, cô thì thầm nói với mình như thế, rồi nhích lại gần anh thêm chút nữa.
Từ đó về sau, họ quy ước sẽ tiếp xúc với nhau trong thời gian ngắn ngủi đ
Vu Mục Thành kiến nghị với Tạ Nam: “Phòng đọc sách của anh không nhỏ, chúng ta có thể dùng chung. Em không cần phải đọc sách ở ghế sofa nữa”.
Với sự dẫn dắt của anh, Tạ Nam đi thăm thú căn nhà, lầu hai ngoài một phòng chứa đồ, còn có phòng đọc sách và phòng ngủ, quả thực rất lớn, trang trí vô cùng đơn giản. Phòng ngủ kề sát với một ban công nhỏ, phòng đọc sách


Teya Salat