Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
một số đồ ăn, tắm rửa rồi mở ti vi. Tạ Nam cố gắng lấy tinh thần mở máy tính xách tay ra làm sổ sách tồn đọng cho một số công ty bên ngoài. Công ty của Trương Tân và Đới Duy Phàm gần đây phát triển rất tốt, Tạ Nam cảm thấy nên đề nghị họ có một kế toán chuyên nghiệp riêng rồi. sổ sách của một công ty khác khiến cô dở khóc dở cười không biết xoay xở thế nào, người xuất tiền là vợ của ông chủ, các bản chứng từ giao dịch và chi tiêu đều làm loạn cả lên, lại có rất nhiều khoản linh tinh khiến cô không cách nào xử lý được. Cô nghĩ, làm hết tháng này, chắc chắn mình sẽ tìm cơ hội để trả lại công việc kế toán thêm giờ này thôi.
Khi Vu Mục Thành trở về nhà thì Tạ Nam đã bắt đầu buồn ngủ, song cô vẫn đi nấu cho anh một bát mỳ. Xem ra anh rất hào hứng khi nhìn thấy nó, vừa ăn xì xụp vừa nói với cô: “Lưu Kính Quần và Hứa Mạn hôm nay có gọi cho anh, hẹn cuối tuần đi xem hoa đào ở thị trấn Đạp Thanh”.
“Không phải gần đây anh rất bận sao?”
“ừ, bận lắm, nhưng thỉnh thoảng cũng nên cho mình thoải mái một chút chứ, anh đã đồng ý với họ rồi. Hôm đó em đi chắc không sao chứ?”
Tạ Nam nói với vẻ không tập trung lắm: “Em đã hẹn đi làm sổ sách, hẹn lại cũng được, có điều…”, cô ngập ngừng, không biết nói thế nào cho phải.
“Lại sao thế? Chẳng nhẽ em không thấy cứ ở nhà mãi chán lắm sao? Hơn nữa, gần đây có lúc nào anh rảnh rỗi ở với em đâu. Em ngủ lại không được ngon, tốt nhất nên đi hít thở không khí trong lành.”
“Việc đó, Hứa Mạn…” Tạ Nam lí nhí nói, “Họ chắc không biết chúng mình sống với nhau chứ?”.
“Thì nhân cơ hội này báo cáo với thiên hạ luôn.” Vu Mục Thành đã ăn xong mỳ, anh để ý thấy tinh thần Tạ Nam không được tốt, bèn sờ trán cô, nói tiếp, “Em đi ngủ trước đi, anh còn một văn bản phải xem nốt”.
Tạ Nam trở về phòng khách nằm xuống, nhưng không tài nào chợp mắt được. Gần đây bệnh mất ngủ của cô càng trở nên nghiêm trọng, bao nhiêu tâm sự chất chứa trong lòng khiến cô trở mình trằn trọc, lý trí mách bảo cô không nên nghĩ ngợi lung tung để thêm phiền phức cho mình, nhưng trái tim thì lại không nghe theo lời mách bảo đó. Ban ngày bận rộn với việc, Tạ Nam có thể cố quên những lời nói hôm nào của Từ Yến, nhưng không thể kìm được mỗi buổi sáng tinh mơ đột nhiên bị nó đánh thức dậy, mà càng ngày càng bị đánh thức sớm hơn, cô đành tự mình mò mẫm lên phòng của Vu Mục Thành. Tạ Nam biết gần đây anh rất vất vả, nên không muốn làm phiền anh, chỉ dám nằm cạnh anh, như thế trong lòng sẽ cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Có điều, như vậy thiếu đi cảm giác an toàn, cô cảm thấy không thể chấp nhận được việc coi một người đàn ông như chiếc phao cứu sinh cho mình.
Buổi sáng thứ Bảy, Vu Mục Thành lái xe đưa Tạ Nam đến tập hợp ở cửa phía nam của tiểu khu, ở đó đã có một loạt dài xe đứng xếp hàng, ngoài Hứa Mạn, Lưu Kính Quần ra, những người bạn trên mạng và hàng xóm lần trước gặp mặt hầu hết đều ở đó, còn có thêm một số khuôn mặt lạ nữa.
Vừa nhìn thấy Tạ Nam bước xuống từ xe của Vu Mục Thành, Hứa Mạn đã huýt sáo làm hiệu, Lưu Kính Quần lại hấp háy mắt tỏ vẻ rất phấn khích. Tạ Nam bị bất ngờ mặt đỏ lên, cũng may mọi người xung quanh đều không quen cô và Mục Thành lắm, nên không ai chú ý tới hai người.
Lúc này vừa hay một chiếc xe Peugeot 206 màu lam trờ tới, anh chàng mang biệt hiệu Hát trong gió luôn để status “Tìm cánh chim xanh” đang dắt tay một cô gái bước xuống xe, mọi cặp mắt đều đổ dồn về phía đó.
“Tìm thấy uất Kim Hương người đẹp rồi sao?” Mọi người xôn xao hỏi.
Anh chàng Hát trong giỏ chỉ cười mà không nói, cô gái bên cạnh dáng người không cao, khuôn mặt xinh xắn, lại hết sức tự nhiên, cười thoải mái làm quen với mọi người: “Em là Ngô Tình Tình, rất vui được làm quen với các anh chị. Em không ở tiểu khu nhà mình, nhưng tình cờ thấy tin tìm người của anh Hát trong gió nên rất cảm động, em đã chủ động liên lạc và add nick QQ của anh ấy. Nếu có cơ hội, em sẽ mua lại một căn nhà ở đây, cố gắng cạnh tranh ứng cử vào vị trí uất Kim Hương người đẹp thực sự”.
Mọi người đều hưởng ứng theo, không ngớt lời khen ngợi cô gái có khả năng đối đáp trôi chảy này. Lưu Kính Quần khẽ hích Vu Mục Thành một cái: “Hai chúng minh lạc đội mất rồi, không ngờ một việc chả đâu ra đâu lại có kết quả đẹp như vậy”.
“Hứa Mạn nhà cậu chắc là đắc ý lắm, sẽ nói những lời đại loại như giấc mơ đẹp trở thành hiện thực cho mà xem.” Vu Mục Thành khẽ đáp lại.
“Chưa bàn đến ví dụ của anh chàng Hát trong gió, mà chỉ cần Hứa Mạn nhìn thấy cậu và cô Tạ đi với nhau thôi, cô ấy cũng có thể nói mối duyên tuyệt vờ
Vu Mục Thành cười lớn. Lưu Kính Quần chỉ vào xe của anh hỏi: “Xe mới à?”.
Hôm nay anh lái chiếc xe BMW X5 màu trắng: “Đâu có, tớ có đổi xe cũng không chọn loại này. Đây là xe của chị gái tớ, họ sang nước ngoài rồi. Có bán thì cũng không đáng tiền nên họ để lại cho tớ dùng”.
Lần trước, thấy Vu Mục Thành sau khi tiễn chị gái, bèn lái chiếc BMW về nhà, Tạ Nam vô cùng kinh ngạc. Anh giải thích cho cô, Tạ Nam vẫn nhìn chiếc xe với vẻ hoài nghi thăm dò, cô không rành giá cả các loại xe lắm nhưng cô biết hãng xe này. Nhìn