Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
dáng vẻ cô như vậy, Vu Mục Thành quyết định giữ việc chị gái cho mình ngôi biệt thự ở khu đối diện bên hồ lại, nói sau, tránh cho cô khỏi bội thực thông tin.
Một lúc sau, Tạ Nam đột ngột hỏi: “Mục Thành, nhà anh có nhiều tiền đúng không?”.
Vu Mục Thành giả bộ nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: “Không hẳn thế, dù gì thì cũng không liệt vào hạng nhà giàu”.
Cái giọng thể hiện rõ sự trêu đùa của anh khiến Tạ Nam không muốn hỏi thêm nữa, cô chỉ đứng im suy nghĩ, Vu Mục Thành ôm lấy cô, nói: “Không phải em kỳ thị những người có tiền đấy chứ”.
“Em chỉ lo người có tiền ghét bỏ em thôi, được không nào.” Tạ Nam trả lời vẻ không vui.
Vu Mục Thành không để ý đến lời nói của cô, chỉ hôn lên má cô một cái rồi trêu: “Giờ anh để em nuôi nhé, em đừng kỳ thị cũng đừng ghét bỏ anh, nếu không đến cơm anh cũng chẳng có mà ăn đâu”.
Từ khi họ về sống với nhau, việc mua thức ăn hằng ngày do Tạ Nam phụ trách, Vu Mục Thành đưa cho cômột tấm thẻ, cô im lặng đón lấy nhưng chưa dùng bao giờ. Vu Mục Thành có hỏi tới thì cô chỉ lườm anh một cái nói giọng buồn buồn: “Mua có ít thức ăn mà phải quẹt thẻ, có kỳ lắm không? Hơn thế, em có phải trả tiền thuê nhà cho anh đâu”.
Vu Mục Thành sợ tới mức không dám nói thêm lời nào, đây có thể coi là một trong những lần hiếm hoi Tạ Nam khiến anh không nói lại được gì. Anh lại thích cô thỉnh thoảng có những câu nói sắc bén như vậy.
Chuyến du lịch này do Hứa Mạn đứng ra tổ chức rồi kêu gọi mọi người trên diễn đàn tiểu khu, nếu ai muốn đi thì đăng ký, rất nhiều thành viên đi du lịch gia đình, còn mang theo cả trẻ con, không khí hết sức sôi nổi. Hứa Mạn kiểm tra số người theo danh sách đã đăng ký thì thấy đủ cả. Sau khi khớp tần số đài của bộ đàm cầm tay với bộ đàm trên các xe trong đoàn, Hứa Mạn và anh Trịnh, người khởi xướng đầu tiên cho chuyến du lịch này, thu xếp số xà sắp xếp trật tự rất nhanh, dòng xe lần lượt xuất phát theo trình tự.
Thời tiết rất tuyệt, mọi người đều trút bỏ những chiếc áo khoác to xù của mùa đông. Ánh nắng ấm áp, các hàng cây hai bên đường đua nhau nhú mầm xanh, gió xuân phất phơ thổi tới trước mắt khiến tâm trạng mọi người đều rất thoải mái, họ dùng phương thức liên lạc bộ đàm để tánchuyện, cả hành trình sôi nổi hơn hẳn.
Khoảng hơn hai tiếng lái xe thì tới một thị trấn không xa thành phố lắm, ở đây không có danh lam thắng cảnh truyền thống nào nhưng đột nhiên mấy năm trở lại đây lại nổi tiếng với diện tích trồng đào rất lớn.
Bây giờ là đầu tháng Tư, từng rừng đào trải rộng tít tắp, hoa đào màu hồng, hoa cải màu vàng đồng loạt đua nhau khoe sắc, cánh đồng trải ra muôn vàn sắc xuân, màu xanh của liễu xen lẫn màu đỏ của đào, vẻ đẹp choáng ngợp khắp không gian khiến người ta thích thú. Cả đoàn người vui vẻ hưng phấn dừng xe bên đường, sau đó tản ra ngắm cảnh nơi đây.
Hứa Mạn nhìn thấy Vu Mục Thành dắt tay Tạ Nam bước xuống xe, không nhịn được cười, nói: “Hai người bắt đầu từ bao giờ thế?”.
Tạ Nam đỏ mặt không biết phải trả lời thế nào, Lưu Kính Quần dúi nhẹ đầu Hứa Mạn nói: “Bà xã, không được lắm chuyện”, rồi quay sang Vu Mục Thành, tiếp: “Nhưng tớ cũng rất tò mò, hà hà”.
Vu Mục Thành không để ý đến lời trêu chọc của họ, nói: “Gần nhau trong gang tấc, ngày nào cũng nhìn thấy cô ấy, sao lại không rung động được chứ?”. Tạ Nam nắm chặt tay anh, anh khẽ cười, nói: “Thôi, thôi, tớ không nói nữa. A, Hứa Mạn, anh hỏi một chuyện, có cách nào chữa khỏi chứng mất ngủ không?”.
“Anh cứ làm như em chữa được bách bệnh ấy, lần trước thì hỏi về cảm cúm, lần này lại hỏi mất ngủ.” Hứa Mạn cười hi hi nói, “Nhưng Mục Thành, xem ra anh không phải là người có chứng mất ngủ, anh hỏi hộ Tạ Nam ha?”.
“Đúng rồi”, Vu Mục Thành kệ cho Tạ Nam tiếp tục bấm vào lòng bàn tay mình, anh lại nắm tay cô chặt hơn nói, “Cô ấy rất hay tỉnh giấc vào lúc gần sáng khiến cho ban ngày mất tinh thần”.
“Thế đã đi kiểm tra sức khỏe tổng thể chưa?” Hứa Mạn hỏi Tạ Nam với giọng của một bác sĩ.
Tạ Nam đành trả lời nghiêm túc: “Công ty em năm nào cũng tổ chức kiểm tra sức khỏe cho toàn bộ nhân viên, ngoài căn bệnh thiếu máu và đường huyết thấp ra thì em không có vấn đề gì nghiêm trọng cả”. Hai chứng này cũng không phải là bệnh nghiêm trọng, cô chỉ cố gắng không để đói, trên xe luôn có ít chocolate hoặc kẹo l có thể giải quyết được, nên cô không để ý lắm.
“Thế mà chị cứ nghĩ em là người có thể trạng tốt, những người chuyên làm việc văn phòng thường bị nhưvậy do áp lực công việc lớn, em phải tự điều chỉnh bản thân, tốt nhất nên đi tập thể dục thường xuyên, giữ thói quen sinh hoạt đều đặn và đúng giờ, cố gắng đừng quen với việc ỷ lại vào thuốc.”
Tạ Nam gật đầu nghe lời, Vu Mục Thành nói: “Không nói nữa, lát đi mua quần áo và giày thể thao, sau này em phải chạy bộ cùng anh, không được nằm lì ở sofa như trước đâu”.
Tạ Nam không khách khí: “Nhưng gần đây anh có chạy bộ đâu”.
“Ờ, chỉ cần hết giai đoạn này thôi. Kính Quần, gần đây tớ cũng bận tối mắt tối mũi, lâu rồi không chạy bộ hay đánh cầu lông gì.”
Lưu Kính Quần lắc đầu nói: “Cho nên tớ vẫn nói làm ông chủ kiểu như cậu rất