Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341579
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1579 lượt.
t, liên quan đến dự toán chi phí trong kế hoạch mời ngôi sao hạng nhất làm người phát ngôn cho sản phẩm, giám đốc bộ phận tài vụ chưa dám bày tỏ thái độ vì khoản tiền lớn như vậy, đến khi cuộc họp kết thúc cũng đã giữa trưa rồi.
Buổi chiều là cuộc họp mở rộng với nước ngoài qua điện thoại, còn phải tranh thủ thời gian hướng dẫn cho Tư Đồ Tĩnh Nam, cô là người có năng lực, có khả năng lĩnh hội rất cao, học việc rất nhanh, giao mảng phụ trách phía Nhật Bản cho cô, anh khá yên tâm, chỉ là bây giờ vẫn chưa phải là lúc thảnh thơi.
Học tập xong, Tư Đồ Tĩnh Nam thu dọn tài liệu, cười nói: “Nhanh đến giờ tan tầm quá.”
Nhan Cảnh Thần xoay ghế xoay đối diện với máy vi tính, nói: “Tôi còn có tài liệu cần xem.”
Tư Đồ Tĩnh Nam cầm tài liệu đứng lên rồi lại ngồi xuống: “John, anh cực khổ làm việc như vậy để làm gì?”
Nhan Cảnh Thần ngạc nhiên: “Sao đột nhiên cô lại hỏi thế?”
Tư Đồ nói: “Anh sinh ra đã có gia cảnh tốt đẹp, giàu có, cho nên vốn không cần phải liều mạng như vậy.”
Nhan Cảnh Thần mỉm cười với cô: “Tôi chỉ muốn dựa vào năng lực của mình để nhận được sự tôn trọng.”
Tư Đồ nhún nhún vai, đứng lên khuyên: “Nhưng cũng không cần quá liều mạng như vậy, hưởng thụ cuộc sống quan trọng hơn.”
Nhan Cảnh Thần nhìn theo lưng cô, đến lúc tay cô nắm ở nắm xoay cửa thì đột nhiên gọi cô lại: “Xin chờ chút.”
Tư Đồ ngoảnh mặt lại: “Gì vậy”
Nhan Cảnh Thần nhìn cô, yên lặng một chút, bỗng nhiên giơ tay đè vào trán, hơi cười ngượng ngùng: “Là như này, à…”
Tư Đồ Tĩnh Nam nhìn anh như người ngoài hành tinh, không biết là chuyện gì mà khiến anh khó mở miệng như vậy.
“Là như này, nếu như cô muốn theo đuổi một cô gái, à không, là tôi nói, một người đàn ông, anh ta muốn theo đuổi một cô gái…” Lần đầu tiên anh biểu đạt lộn xộn, nên vô cùng xấu hổ dừng lại.
Tư Đồ Tĩnh Nam rất hứng thú xoay hẳn người lại, chờ đợi.
Nhan Cảnh Thần cuối cùng quyết định bất cứ giá nào, liền thẳng thắn thành thật nói: “Nhưng cô gái kia lại dường như không có ý với anh ta, cô nói xem anh ta nên làm gì bây giờ?”
Tư Đồ Tĩnh Nam đã sớm cười thầm trong bụng rồi, nhưng trên mặt lại vô cùng trang nghiêm, suy nghĩ một chút rồi nói: “Nếu như vậy, tôi nghĩ người đàn ông kia nên duy trì phong độ bản thân, không nên dính lấy họ.”
Ánh mắt của Nhan Cảnh Thần lập tức ảm đạm, nói: “Nếu như anh ta muốn dính lấy thì sao”
Tư Đồ Tĩnh Nam thực sự không nhịn nổi nữa, phì cười thành tiếng.
Sắc mặt Nhan Cảnh Thần có chút khó chịu.
Cô vội vã trở về vẻ nghiêm trang, giả vờ trầm ngâm nói: “Vậy, có phải là người đàn ông này thiếu ưu tú không? Hoặc có lẽ cô gái kia đã có bạn trai rồi?”
Nhan Cảnh Thần vô cùng nghiêm túc nhấn mạnh nói: “Người đàn ông đó vô cùng ưu tú, còn cô gái kia thì không có bạn trai.”
Tư Đồ Tĩnh Nam không khống chế được nụ cười trên miệng: “Vì sao cô gái đó lại không có ý với anh ta nhỉ? Hay là người đàn ông đó có khuyết điểm gì mà cô gái đó không thể chấp nhận được Ví dụ như…” Cô dừng lại một chút, “Anh ta là người cuồng làm việc chẳng hạn? Phải biết rằng, các cô gái trẻ rất thích được quan tâm chăm sóc.”
Nhan Cảnh Thần như không để ý tới câu ví dụ như của Tư Đồ, anh ngờ vực nhíu mày:”Phụ nữ các cô có đúng là rất hay để ý người đàn ông từng có phụ nữ khác đúng không?”
Lần này, Tư Đồ Tĩnh Nam rất nghiêm túc trả lời anh: “Vô cùng để ý.”
“Tuyệt đối không thể tha thứ?”
“Cũng không hẳn.” Cô yên lặng một chút rồi nói tiếp: “Tình yêu vốn không có quy luật,chỉ xin anh hãy nhớ một điều: Lấy tình yêu để thay đổi tình yêu, lấy trái tim để đến với trái tim.”
Nhan Cảnh Thần nghe vậy chỉ yên lặng, dáng vẻ trầm ngâm suy nghĩ.
Tư Đồ Tĩnh Nam nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài, để anh ở lại trong phòng làm việc sang trọng trống không suy ngẫm.
Yêu nghiệt Mike
Lỗ Tấn tiên sinh từng nói, thời gian giống như bọt biển, có chen lấn xô đẩy nhau. Về sau hình ảnh này lại bị xuyên tạc thành câu ví von so sánh với rãnh ngực của phụ nữ, có thể dùng khái niệm thời gian trừu tượng này để nói đến một loại cảm xúc thần bí và mê hoặc. Nhan Cảnh Thần đương nhiên là không có khe rãnh ngực, nhưng anh dù thời gian eo hẹp thì vẫn phải có, ví dụ như cần viết một thư điện tử, thì nhân lúc thời gian nghỉ trưa mà gửi thư, gọi điện thoại thì quá mất nhiều tâm trí, dùng tin nhắn thì dễ ăn nói hơn. Đương nhiên, hậu quả như vậy là anh phải hy sinh thời gian ngủ giữa giờ làm việc. Cho dù mỗi ngày chỉ được ngủ bốn năm tiếng, anh vẫn có thể làm việc hăng say tỉnh táo, còn Diệp Cô Dung thì không.
Thể chất của cô không tốt, mỗi khi mùa hè đến thì rất dễ ốm, điều hòa không thể bật quá lâu, nếu không huyệt thái dương sẽ rất đau, gây thiếu máu nhẹ, quá nóng thì hay choáng váng đầu óc, ban đêm ngủ cũng không ngon, chỉ cần hơi có tiếng động thì giật mình tỉnh dậy, những thứ này đều là trước đây do Nhiếp Dịch Phàm hay về muộn mà gây nên. Qua mùa hè thì cô thường gầy đi mất mấy cân thịt, như mùa hè vừa rồi, đi lại đều là được Nhiếp Dịch Phàm đưa đi đón về, giờ thì mọi vi