Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Phá Tan Mối Hận Gió Xuân

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.

ệc đều phải dựa vào chính mình, đôi lúc cô cảm thấy mình vô cùng yếu đuối.
Những khổ sở này cô không nói với ai, ngay cả La Tố Tố cũng không biết. Đối diện với sự thăm hỏi ân cần của Nhan Cảnh Thần, trong lòng cô đương nhiên rất cảm kích, lại biết bởi vì anh công việc rất bận rộn, càng bất tiện hơn nếu không nhận ý tốt của anh. Xem ra gần đây Nhan Cảnh Thần có ý định bật tín hiệu với giai nhân, cứ hết giờ tan tầm là mang theo cặp tài liệu đến đón cô về nhà, nghiễm nhiên dùng nhà của cô sử dụng thành nơi làm việc.
Diệp Cô Dung lẻ loi một mình vô cùng buồn chán, có người trong nhà cùng trò chuyện để giết thời gian thì quá tốt, cô cũng biết cứ để như vậy thì sẽ không hay lắm, từ chối vài lần nhưng Nhan Cảnh Thần nghe như gió thoảng bên tai, mỗi ngày tan tầm đều tới đón cô như cũ. Các đồng nghiệp rất nhanh thì biết có một chiếc Audi thường chờ cô ở dưới lầu, cô biết chuyện này mà càng giải thích thì càng hiểu lầm, cách tốt nhất là ngậm miệng không nói gì.
Nhan Cảnh Thần bình thường không hút thuốc lá, nhưng chỉ vì để lấy tinh thần thức đêm mà hút thuốc. Từ khi cô chia tay với Nhiếp Dịch Phàm thì hết sức tránh xa thuốc lá, hai tháng nay hầu như không đụng đến nó, cô rút ra một điếu cho lên miệng châm, vừa mới hít một hơi thì lập tức ho khan mấy cái, cô vội cầm tách cà phê uống một ngụm, uống xong thì lập tức ngây người, không thể tin được mình lại uống cà phê còn thừa lại của Nhan Cảnh Thần.
Đêm nay không thể ngủ được.
Cô đứng lên dọn dẹp nhà cửa, bởi vì gần nửa tháng nay hầu như ngày nào Nhan Cảnh Thần cũng đều đến đây, nhà bếp có nhiều mùi dầu mỡ hơn. Thời gian đó, cô không thể không xuống bếp và cũng không thể làm qua loa cho xong được. Rõ ràng là Nhan Cảnh Thần công việc rất bận, nhưng đối với ăn uống thì lại vô cùng chú ý, cô mặc dù ngoài miệng luôn chê anh phiền phức, nhưng trên thực tế thì khi làm ra đến bản thân mình cũng ăn rất ngon miệng, hứng thú.
Cô vừa dọn dẹp và chỉnh đốn lại tâm trạng, sau đó thì tổng kết, nhất định là bởi vì nguyên nhân mình quá cô đơn. Nghĩ lại, việc mình xúc phạm tới anh cũng là chuyện tốt, nên kết thúc tình trạng kéo dài này cũng là tốt cho mình. Nên biết rằng, Nhan Cảnh Thần và cô thật sự là người hoàn toàn khác biệt nhau.
Qua vài ngày, Nhan Cảnh Thần không có tin tức gì, đây là việc nằm trong dự đoán, nhưng ít nhiều cũng khiến cô có chút thẫn thờ.
Trần Duyệt lúc trước mất tích một thời gian, hôm nay bỗng nhiên gửi MSN tới, sau lời dạo đầu đơn giản, quanh co lòng vòng hỏi tình hình gia đình cô, trò chuyện xong, Diệp Cô Dung vẫn còn mơ hồ khó hiểu, không hiểu vì sao cậu ta lại bỗng nhiên quan tâm vấn đề này, nhưng cậu ta đã logout, có nghi vấn gì cũng đành phải tạm gác lại lần sau.
Nhan Cảnh Thần mất dạng mấy ngày nay, cô càng cảm thấy cô đơn, trống vắng. Ban ngày thì nóng, tinh thần không được tốt, hay hốt hoảng, buổi tối về nhà, lúc ra khỏi thang máy thì va phải người ta, cô bị dọa cho giật mình, đối phương hình như còn sợ hơn cô, cúi đầu nói xin lỗi, rồi vội vội vàng vàng vào thang máy đi xuống dưới.
Cô thấy đối phương rất lạ mặt, hình như không phải người ở tầng lầu này, nhưng không quá chú ý, lúc đi tới cửa, vừa cắm chìa khóa vào ổ, cửa bỗng nhiên bật mở ra.
Cô giật mình, theo bản năng lui ra sau một bước, đến khi nhìn rõ người đứng trong cánh cửa là Nhan Cảnh Thần thì ngẩn ra.
Chìa khóa đó là do cô đưa cho anh, có một tối anh đi đón cô, nhưng cô có việc bận phải tăng ca, liền đưa chìa khóa cho anh bảo anh về nhà trước, mình sẽ về sau, cô không nhớ chút gì việc vụn vặt này, kết quả việc đó là làm cô bị dọa cho giật mình.
Nhan Cảnh Thần định nói gì đó, nhưng thấy cô bị giật mình đến hoảng hồn, anh vội chữa lại: “Anh đến lấy chân cắm nguồn điện, rất xin lỗi vì đã không báo trước với em.”
Diệp Cô Dung vừa nhìn thấy anh, trong đầu lập tức nhớ đến chuyện đêm đó, cũng có chút ngại ngùng, vội nói: “Không sao.”
Anh nhìn cô im lặng, bầu không khí giữa hai người trở nên yên lặng, chủ nhà thì đứng bên ngoài, khách thì ngược lại đứng trong nhà. Tình huống có vẻ lạ đời.
Nhan Cảnh Thần thật ra đâu phải đến vì chân cắm nguồn điện mà phải đi một chuyến, anh sớm đã bảo trợ lý đi mua một cái khác rồi. Thực ra anh cố tình tính toán đúng thời gian rồi đến. Tuy rằng tối hôm đó quả thực khiến lòng tự tôn của anh bị xúc phạm, vô cùng khó chịu, nhưng khi anh mang theo tâm trạng đó sang Nhật bản đã ra sức giáo huấn đám nhân viên bên đó một trận, lúc ở trên máy bay lại được Tư Đồ Tĩnh Nam khuyên bảo thì tâm trạng đã gần như trở lại bình thường, chỉ là vẫn kéo dài thời gian không muốn liên lạc với cô, ngày hôm nay đột nhiên thấy trong túi đựng laptop một chiếc chìa khóa, cuối cùng trong đầu chợt lóe lên tìm được cơ hội.
Anh vốn đang cân nhắc nếu có thể được gặp cô ở dưới nhà thì là hay nhất, ngồi trong xe một lúc không thấy bóng người, anh nghi hoặc có phải cô đã về nhà rồi hay không, thế nên liền vào thang máy lên lầu ấn chuông cửa, tiếc là cô chưa về, anh không thể cứ đứng ngốc ở ngoài được, vì thế đành mở cửa vào nhà. Người thì ngồi trong sofa,