Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343234

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3234 lượt.

y như thế nào, anh ta đã xem xong cảm thấy dính dáng đến chuyện bí mật của cá nhân, liền để mình duyệt lần cuối cùng. Nói mình đã khẳng định trong cột xét duyệ cuối cùng, bài văn này có nội dung tỉ mỉ xác thực, viết hay, nên đăng ở trang đầu. Thực tế thì thế nào? Cẩu Đại Hải viết ý kiến duyệt bản thảo lần đầu, ý Lý Hồng Văn viết ý kiến duyệt lại lần thứ hai, mình viết ý kiến duyệt lần cuối cùng. Quan điểm của chúng mình đều như nhau. Như anh ta bảo, anh ta còn giữ đơn xét duyệt bản thảo, khi đưa ra thì cột xét duyệt bản thảo lần thứ hai lại để trống, không có ý kiến gì. Mình và Cẩu Đại Hải đã nghi anh ta làm giả đơn xét duyệt bản thảo, ngay lúc đó Cẩu Đại Hải đòi đưa sang cơ quan công an giám định. Mình đã ngăn lại, mình bảo, anh ta định đùn đẩy trách nhiệm thì cứ để anh ta đùn đẩy. Thật ra, anh ta là người duyệt lân hai, cho dù thua kiện, thì anh ta gánh chịu bao nhiêu trách nhiệm cơ chứ? Mấu chốt là ở mình người xét duyệt cuối cùng. Mình là đại biểu pháp nhân của tạp chí cơ mà?
Chu Mẫn nói:
- Thảo nào hôm qua tôi gặp Cảnh Tuyết Ấm ở trong sở, Lý Hồng Văn đã cười nhăn nhở bước tới bắt chuyện.
Trang Chi Điệp nói:
- Kiện tụng chưa đến mức như hoạt động cách mạng bí mật đâu, bạn bè tốt, liền quay quắt phản bội được sao? Đúng là có chuyện xảy ra mới nhận rõ được một con người.
Chu Mẫn nghe vậy, liền đỏ mặt, gọi Đường Uyển Nhi cán thêm ít mì sợi nữa. Chung Duy Hiền liền móc túi lấy ra tờ đối đáp gỡ tội của mình đưa cho Trang Chi Điệp xem, rồi quay đầu nói nhỏ với Chu Mẫn:
- Chu Mẫn ơi, ở trong thành phố cậu có thể tìm được chỗ nào cho thuê nhà không hả?
Chu Mẫn đáp:
- Thầy chẳng phải đã có nhà rồi sao?
Chung Duy Hiền đáp:
- Không phải mình ở, mình mời một người bạn học cũ đến Tây Kinh chơi, mấy chục năm không gặp nhau, mình phải nhiệt tình chứ, định tìm một căn nhà ở độ chín mười hôm.
Chu Mẫn hỏi:
- Thế thì làm gì phải ở nhà thuê, nhận thầu một gian trong khách sạn không được à?
Chung Duy Hiền đáp:
- Cậu nói dễ nhỉ, mình kiếm đâu ra sẵn tiền thế!
Bên này, Trang Chi Điệp mắt thì xem bản đối đáp gỡ tội, tai thì nghe họ nói chuyện, bụng thì giật mình, chẳng phải tìm nhà ở cho bạn gái ở An Huy đó sao? Chị cả của A Xán ở Túc Châu đã chuyển đến cho Chung Duy Hiền ba bức thư, thư nào cũng mong được đến thặm đến được sẽ hoàn thành ước nguyện của hai người, yêu nhau đã hàng chục năm, tại sao không thật sự sống mấy ngày đời sống vợ chồng kia chứ? Ông đã viết trong thư như vậy, nói rất táo bạo, nói xong còn hỏi bạn gái: "Anh như vậy có tồi không, có lưu manh không?". Trong thư trả lời ông, Trang Chi Điệp đã viết: "Em cũng nghĩ thế, đã nghĩ thế từ lâu, chỉ lo đi thăm không có một nơi an toàn. Chuyện này chớ để lộ ra nhé, bọn trẻ sống chung với nhau, người khác biết còn có thể thông cảm, chứ người già mà vụng trộm, loan truyền đi, chẳng mấy ai hiểu cho đâu. Em sẽ chờ, bên này anh thu xếp mọi việc đâu vào đấy em sẽ đến". Nghĩ tới đây Trang Chi Điệp nói:
- Anh Chung ơi, tôi có thể giúp anh giải quyết nhà ở, không biết bạn học của anh bao giờ đến?
Chung Duy Hiền đáp:
- Cụ thể lúc nào thì chưa quyết định, có lẽ sau vụ kiện và chức danh cao cấp cầm trong tay, sẽ mời người đến. Anh cố gắng tìm nhà cho mình trước, song mình xin dặn anh, việc này anh biết, Chu Mẫn biết, chớ có để tin lọt ra ngoài.
Trong lòng Trang Chi Điệp bối rối, anh biết là thư viết trả lời gần đây nhất đã gây ra chuyện rắc rối, liền suy nghĩ hai ngày này phải viết một bức thư nữa, anh sẽ bảo khi lên nhà gác ngã gãy chân, tạm thời không thể đến ngay được. Trong lòng suy nghĩ như vậy, nên không dám nhìn Chung Duy Hiền, cũng không nhắc tới chuyện kiện cáo nữa, thấy Đường Uyển Nhi bưng mì sợi dài lên, chỉ khen mì sợi nấu ngon lắm. Trang Chi Điệp ăn nhanh, bỏ đũa bát trước. Chung Duy Hiền bảo:
- Chi Điệp này, anh khen mì sợi ngon lắm, sao lại không ăn hả?
Trang Chi Điệp đáp:
- Trưa nay tôi ăn cơm muộn, bụng còn no. Tôi không tiếp anh, anh cứ thật thà ăn tự nhiên nhé!
Chung Duy Hiền đáp:
- Mình ăn, mình ăn, quả tình mấy năm nay mình không được ăn mì cán tay, ngon thơm đáo để!
Hơi nóng trong bát bốc lên nghi ngút, hơi nóng trong đầu cũng toả ra hầm hập. Chung Duy Hiền bỏ cặp kính ra, lại ăn thêm một bát nữa, mới tháo bộ răng giả ra ngâm vào cốc nước sạch và bảo:
- Chu Mẫn sướng thật, ngày nào cũng được ăn mì ngon như thế này.
Ăn cơm xong, chia tay ra về. Chu Mẫn và Đường Uyển Nhi tiễn ra tận cổng, trong lòng ôm con bồ câu, chị ta bảo:
- Thầy Điệp ơi, thầy đã tặng chúng em con bồ câu này, thật tình cám ơn thầy. Nó ngoan lắm cơ. Ban ngày nói chuyện với em, ban đêm ngủ với em.
Chung Duy Hiền bảo:
- Cô gái này ngây thơ như trẻ con, chim bồ câu làm sao nói chuyện với cô được?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Khi em nói chuyện với nó, nó nhìn em không động đậy, nó nghe được lời em nói đấy, - lại nói với Trang Chi Điệp – thầy Điệp còn chưa về nhà hay sao? Thầy đã lâu lắm không về nhà rồi, hôm đến nhà thầy đánh bài, cô Thanh nhắc đến thầy liền đau khổ. Hôm nay thầy về nhà, đem theo con bồ câu