Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3233 lượt.

tiếng ngáy, chị ta mới rón rén lên giường.
Hôm sau Trang Chi Điệp và Chung Duy Hiền đến đúng hẹn. Chu Mẫn liền đưa rượu ra, bảo vừa nói chuyện vừa uống. Chung Duy Hiền hỏi:
- Uống rượu không có thức nhắm à?
Đường Uyển Nhi tươi cười bưng ra một đĩa ấu trùng tri liễu đã rán mỡ vàng suộm. Trang Chi Điệp hãi quá liền bịt mồm bịt mũi. Đường Uyển Nhi thấy anh như vậy, trong lòng tủi thân, cất tiếng hỏi:
- Thầy Điệp không dám ăn ư?
Trang Chi Điệp đáp:
- Thứ này ăn thế nào?
Đường Uyển Nhi giải thích:
- Món này ngon lắm, người ở quê mẹ đẻ em hễ nhìn thấy là thèm nhỏ dãi. Đêm qua em bỏ ra hẳn một buổi tối, đến rừng cây dọc bờ sông bao quanh thành phố soi bắt về đấy.
Trang Chi Điệp bảo:
- Người Thiểm Nam các em, trừ máy bay không ăn được, còn các thứ bay trên trời đều xơi ráo, trừ giày cỏ không ăn được, còn các thứ đi trên đất không chê thứ nào cả.
Đường Uyển Nhi nói:
- Thầy cứ nếm thử xem!
Chị ta đưa ba ngón tay nhón một con bảo Trang Chi Điệp ăn. Trang Chi Điệp ăn thử, đúng là có mùi thơm là lạ, càng nhai càng có vị. Đường Uyển Nhi cũng cười, chị đưa ba ngón tay đã bốc sâu trì liễu vào mồm mút vị mỡ, đưa mắt cười với Trang Chi Điệp, rồi hỏi:
- Bây giờ biết rồi chứ? Thầy thì cứ phải mì sợi dài, bánh đúc ngô, em phải đào tạo thầy thành một nhà ăn sang mới được.
Chung Duy Hiền liền cười bảo:
- Cái từ "Đào tạo" hay đấy. nhưng tôi chưa từng được nghe một người đàn bà nào bảo phải đào tạo đàn ông! Hình như đã đọc được ở một quyển sách thì phải, nói rằng đàn bà là một cái đàn piano, người đàn ông giỏi có thể tấu lên những âm thanh du dương, người đàn ông tồi, thì tấu lên chỉ là những tiếng rè.
Đường Uyển Nhi nói:
- Điều ấy đúng lắm! Em cũng đã từng đọc một quyển sách nói rằng, đàn ông là ngựa, đàn bà là người cưỡi ngựa, ngựa đui hay sáng hoàn toàn do người cưỡi điều khiển.
Chu Mẫn gạt đi:
- Thôi, thôi, tổng biên tập Chung Duy Hiền là người như thế nào, em đừng có múa rìu qua mắt thợ Lỗ Ban nữa!
Đường Uyển Nhi càng được thể lại nói:
- Tổng biên tập Chung Duy Hiền không trả lương cho em, em không làm được kẻ hậu sinh khúm na khúm núm như anh đâu!
Lại nói cười một hồi nữa, thì Chung Duy Hiền hỏi Trang Chi Điệp có quen biết lãnh đạo của văn phòng công tác bình xét chức danh của tỉnh không. Trang Chi Điệp đáp:
- Có biết nhưng không quen.
Chung Duy Hiền nói:
- Chỉ cần biết, anh nói họ cũng sẽ nghe. Vậy thì nhờ anh giúp một việc. Lần này, văn phòng bình xét chức danh cho các ngành nghiệp vụ toàn sở. Bọn mình hai chỉ tiêu chức danh cao cấp nhưng ngoài ban biên tập tạp chí Tây Kinh, còn có ban biên tập kịch đàn Tây Kinh, biên tập thì nhiều như thế, sói nhiều thịt hiếm, chuyện này chẳng phải gây mâu thuẫn giữa anh em trí thức hay sao? Nếu mình không bị quy là phái hữu, thì bây giờ chẳng phải cầu cạnh nói gì với ai. Nhưng vì những năm ấy không làm biên tập, sau khi sửa sai đã làm người phụ trách tạp chí một thời gian, sau đó lại bị xoá mấy năm không làm gì. Bây giờ tuy là tổng biên tập, vừa nhận chức, thì số ra đầu tiên gặp phải trận phong ba này, trong sở không cho tạp chí chúng mình một chỉ tiêu. Mình đi hỏi họ, thì họ đùn đẩy bảo chỉ tiêu ít, bởi thế mình mới nhờ anh gặp văn phòng bình xét chức danh nói rõ tình hình, có thể cho sở thêm một chỉ tiêu được không? Mình ngần này tuổi đầu, sức khoẻ lại kém, còn sống được mấy nữa, được hay không được một chức danh cao cấp cũng chẳng để làm gì. Nhưng nhà nước đã cho anh em trí thức hưởng đãi ngộ này, mình đủ tư cách, những bọn người kia lại lấy chức danh đè nén mình, nên mình tức khí lên mà giành lấy. Anh thấy thế nào?
Trang Chi Điệp trả lời:
- Điều này hoàn toàn nên thế. Bọn họ cho rằng anh không đủ tư cách nhận chức danh cao cấp thì tại sao thành lập ra một tạp chí lớn thế này lại để anh làm tổng biên tập? Mấy ngày này tôi sẽ lên văn phòng bình xét chức danh phản ánh tình hình, cố gắng để họ cho thêm một chỉ tiêu, chức danh này sẽ nói rõ dành cho ai.
Chung Duy Hiền nói:
- Không cần chỉ rõ tên tuổi, chỉ cần thêm một chỉ tiêu, thì rút cuộc sẽ dễ xét hơn. Nếu loại bỏ thiên kiến của họ, khi các vị uỷ viên bình xét bàn bạc, nhận xét về mặt nghiệp vụ của mình không đủ trình độ, thì một câu mình cũng không oán thán.
Trang Chi Điệp nói:
- Nếu anh không đủ trình độ, thì e rằng sở văn hoá sẽ không có ai đủ trình độ nữa.
Chung Duy Hiền nói:
- Anh vui vẻ đáp ứng yêu cầu của mình như vậy mình cảm động thật đấy. Mình chỉ sợ anh cười mình đã đi cửa sau trong lĩnh vực chức danh.
Trang Chi Điệp nói:
- Sở dĩ anh gặp khó khăn như thế này, chẳng phải là do vì tôi mà dẫn tới ư?
Chung Duy Hiền bảo:
- Nói tới đây mình có tình hình muốn nói với anh và Chu Mẫn. Các anh biết vậy mà liều liệu thôi mà. Toà án thông báo viết bản đối đáp gỡ tội, anh chàng Lý Hồng Văn liền trở mặt, Cẩu Đại Hải sơ duyệt, anh ta duyệt lại, bây giờ anh ta nhũn ra như con chi chi, anh ta bảo chắc chắn sẽ thua kiện, liền đùn đẩy trách nhiệm, bảo trong cuộc sơ duyệt trong đơn duyệt bản thảo của Cẩu Đại Hải đã ghi rõ, bài này ha


Polly po-cket