Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.
ợc không? Từ nay về sau tôi sẽ chọn loại ngọt và nồng độ thấp hơn để uống. Tôi sẽ uống thả phanh, ngàn chén cũng không say”.
Điệu bộ của Tăng Dục giống như người luyện võ công được điểm thông huyệt Nhâm, Đốc18 trước khi bị tẩu hoả nhập ma. Kể từ lúc đó thánh nữ ưu tú, danh giá Tăng Dục đã hoàn toàn đổ gục, còn một Tăng Dục khác nhìn thấu hồng trần, coi cuộc đời như trò đùa đã đứng dậy. Tuần Tuần hơi lo lắng, cảm thấy dường như mình đã làm một việc xấu xa, vô tình đã điểm phát cho một thanh niên ưu tú, để người ấy trở thành ma nữ đùa cợt xác thịt và tâm hồn với quảng đại nam giới.
“Tôi vào trước đây”. Trước khi đi Tăng Dục còn nháy mắt với Tuần Tuần: “Từ nay về sau, hễ gặp vấn đề gì về luật pháp thì cứ việc tìm đến anh ấy mà xin tư vấn nhé. Chúng ta không nên lãng phí giá trị dư thừa của đàn ông. Hãy tin tôi, về mặt chuyên môn anh ấy rất giỏi”.
Tuần Tuần đưa mắt nhìn theo Tăng Dục, miệng lầm bầm: “Ồ, thế thì tốt”. Nhưng thực ra, dù cô cố tìm kiếm tính hợp lý của chuyện này bằng cách nào, thì cũng phải thừa nhận, để cho “người bạn tình” của Tăng Dục làm luật sư cho mình vẫn có chút gì đó kỳ quặc.
Một hồi chuông điện thoại vang lên đánh thức Tuần Tuần. Cô là người ngủ rất lơ mơ, chỉ cần trong tiềm thức có chút gì đó bất an, thì dù chỉ có một tiếng động rất nhỏ cũng làm cô tỉnh giấc, giống như cái đêm kẻ trộm đột nhập vào phòng nhiều năm trước đây. Cô sợ nhất chính là giây phút mở mắt ra lại nhìn thấy con dao mẻ lưỡi và cả mùi sắt hoen gỉ tanh nồng ấy toả ra bên gối.
Một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng, bên gối không có con dao mẻ lưỡi, nhưng trên mặt gối bằng lụa phẳng phiu bên cạnh không hề có lấy một vết nhăn, đặt tay lên thấy lạnh như băng, dường như nó nhắc nữ chủ nhân rằng đêm qua cô đã ngủ một mình.
Giữa Tuần Tuần và Tạ Bằng Ninh tuy không có những trận cãi vã nảy lửa, nhưng kể từ hôm hai người nói năng lạnh lùng với nhau, không khí u ám luôn đè nặng lên hai người. Tuần Tuần chỉ nhắc đến đó, tiếp theo sau là sự im lặng, Tạ Bằng Ninh thì nhìn cô bằng ánh mắt quan sát và hoài nghi. Anh không biết đây có phải là người phụ nữ mà anh từng quen biết không, và cũng không biết rốt cuộc thì cô đã biết những gì. Đêm ấy Bằng Ninh lặng lẽ lên giường, tắt đèn theo thường lệ rồi đưa tay ôm vợ. Tuần Tuần nằm im, nhưng tay chống trước ngực Bằng Ninh, tuy cô không dùng sức quá mức nhưng cũng đủ để đẩy Bằng Ninh ra xa.
Bằng Ninh thấy trong lòng dấy lên một nỗi phiền muộn rất khó gọi thành tên. Anh chống người lên, nói bằng giọng khó nhọc: “Em làm gì thế! Sự việc không giống như em nghĩ đâu!”.
Tuần Tuần vẫn không có phản ứng gì nhưng sức của bàn tay vẫn giữ nguyên. Trong bóng đêm, dường như Bằng Ninh có thể cảm giác thấy cô đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, xuyên thấu và chế nhạo. Ánh mắt ấy khiến cho anh trong lúc bối rối không tìm ra chỗ nương náu, nhưng lại cũng không thể bật đèn lên được, bời vì anh sợ sau khi đèn bật sáng sẽ thấy một khuôn mặt xa lạ kề ngay bên.
Bằng Ninh hoang mang không tìm ra lối thoát, cảm thấy giận dữ khi mình như vậy.
“Em muốn gây chuyện đúng không? Vậy thì tuỳ em!”. Bằng Ninh bật dậy trong cơn tức giận rồi lần tìm chiếc thảm ở tủ trong bóng tối, bước nhanh tới chiếc sa lông ngoài phòng khách.
Tuần Tuần cảm thấy rất thất vọng. Nỗi thất vọng không phải vì ngủ một mình trên chiếc giường trống, mà là sự trốn tránh của Tạ Bằng Ninh. Thà rằng anh ta cãi nhau một trận om sòm với cô, mắng nhiếc cô giận dỗi vô cớ, chửi cô rằng nhỏ nhen, sau đó vừa cãi nhau vừa cho cô một lý do, dù đó là một lý do tồi tệ cũng được.
“Sự việc không giống như em nghĩ đâu”. Vậy rốt cuộc thì là như thế nào? Anh ta không chịu nói, cũng có thể là do anh không biết. Trên đời này chẳng có việc gì là không giải thích được, nếu không thể nói ra thì đó là vì chưa được làm sáng tỏ từ trong lòng.
Tuần Tuần từ từ mở mắt ra, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng Tạ Bằng Ninh nghe điện thoại sau cánh cửa phòng khép hờ, nhưng rồi ngay lập tức thì cô không nghe thấy gì nữa, chắc hẳn Bằng Ninh đã tìm một chỗ khuất để gọi điện.
Tuần Tuần chợt nhớ đến bài Hai mươi kiểu hành động khi chồng ngoại tình mà Tăng Dục đưa cho cô, cô đã đọc nó, ngoài điểm “bất thường tặng cho vợ một món quà” ra, thì những hành động khác không đúng. Nói như vậy, Tạ Bằng Ninh vẫn được coi là người thẳng thắn. Tuần Tuần ngồi dậy, đúng lúc bàn chân cô chạm xuống đất thì nỗi thất vọng của cô tan biến mất, ngược lại trong lòng chỉ còn cảm thấy rộng lượng tha thứ.
Tuần Tuần muốn được sống yên ổn và cố gắng để hiểu Bằng Ninh trong phạm vi có thể.
Tạ Bằng Ninh nghe xong điện thoại thì vào nhà tắm. Tuần Tuần không nhìn thấy điện thoại của anh đâu, có lẽ anh đã mang theo vào trong phòng tắm, cho dù từ trước tới nay cô không bao giờ là người hay kiểm tra điện thoại của chồng. Con mèo nhìn thấy chủ, cảm động quấn lấy chân cô đòi ăn, Tuần Tuần tìm thức ăn và cho nó một ít. Trong lúc đó Tạ Bằng Ninh thay quần áo và chuẩn bị ra khỏi nhà.
Hai con người ngủ riêng đêm qua, sáng nay gặp lại nhau trong phòng khách tràn ngập ánh sá