Kiều Thê Xem Ngươi Chạy Hướng Nào
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
ng ban mai, cả hai đều không khỏi cảm thấy bối rối. Tuần Tuần ngồi xổm, cúi đầu xuống vuốt ve con mèo, rồi đột nhiên cô cất tiếng hỏi: “Cuối tuần mà cũng phải đi làm à? Sao không ăn sáng đã rồi đi?”.
“Ừ”. Giọng nói của Tạ Bằng Ninh nghe có phần hơi ngạc nhiên, “Cuối tháng có lãnh đạo cấp trên đến kiểm tra, phải chuẩn bị trước rất nhiều thứ…anh đi đây”.
Bằng Ninh khẽ mở cửa bước ra rồi khép lại, trong phòng chỉ còn lại Tuần Tuần và con mèo già. Căn nhà bỗng trở nên trống vắng lạ thường. Đây không phải là toà thành đủ để cô ở trọn đời, mà là nấm mồ. Người ta thường nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, giữa cô và anh chẳng có bao nhiêu tình yêu thì chôn cất cái nỗi gì. Tuy vậy, đến bây giờ cô mới biết, ngoại tình mới là mồ chôn của hôn nhân.
Tuần Tuần thay ga trải giường và giặt lại một lần nữa, cô làm việc này không phải vì người đàn ông thích sạch sẽ ấy, mà là theo thói quen của chính cô. Sau khi làm xong mọi việc thì có chuông điện thoại khiến cho con mèo già đang lim dim cũng bừng tỉnh.
“Cô có rỗi không? Có muốn hôm nay đưa tôi đi xem kinh kịch không?”, giọng Trì Trinh rất phấn chấn.
“Kinh kịch ư? Tôi không hiểu thể loại này lắm”, Tuần Tuần đáp.
“Cái đó thì có gì mà hiểu với không hiểu, nội dung của nó toàn là những vấn đề về cuộc sống đời thường. Gian phu dâm phụ, trộm chó bắt gà, những thứ này thì chắc cô xem hiểu chứ? Vở kịch này có tên là Kim Phong Ngọc Lộ Nhất tương phùng19. Tôi đã đặt cho cô một chỗ ngồi rất tốt, diễn ở rạp nhỏ, khoảng cách gần, chắc chắn sẽ mang đến cho người xem cảm giác rất thật. Nếu cô bỏ lỡ thì đừng có tiếc đấy!”
Tuần Tuần nắm chặt điện thoại, gần trưa, ánh mặt trời gay gắt, mồ hôi nhớp nhúa cả lòng bàn tay, một làn gió thôi qua, chiếc ga trải giường đã phơi xong chạm khẽ vào mặt, mang đến cho cô cảm giác nửa khô nửa ẩm ướt, kèm theo hơi hướng của bụi bặm.
“Tôi chỉ để ý xem nhân vật chính là ai.”
“Cô thấy chưa, như thế là rất tốt, giữa hai chúng ta chẳng cần gì phải giả vờ nữa. Nếu muốn kịp giờ phải đi ngay, tôi chờ cô ở khách sạn. Cô nhớ số phòng của tôi đấy, phòng 516, đừng có nhầm phòng đấy.”
Tuần Tuần chầm chậm ngồi xuống chiếc ghế mây bên ban công, mặc cho ga trải giường tiếp tục vờn khẽ lên người, xa rồi lại gần, giống như bàn tay người lướt qua lướt lại.
Thật?
Giả?
Đi!
Không đi?
Mẹ cô nói: đàn ông còn trẻ thích ong bướm cũng là chuyện bình thường, con cứ mắt nhắm mắt mở, rồi cuộc đời cũng sẽ trôi qua, điều quan trọng nhất là tiền, nắm được tiền rồi thì sẽ chẳng còn sợ cái gì nữa.
Tăng Dục nói: Dựa vào đâu mà để cho anh ta muốn làm gì thì làm? Cứ cho là ly hôn thì cũng phải lấy lại được những thứ mà cô đáng được hưởng.
Luật sư Liên thì nói: Nếu muốn khi ra trước toà mà được hưởng phần tài sản nhiều hơn trong khi phân chia tài sản do những sai lầm của đối phương, thì cô cần phải nắm được nhiều bằng chứng hơn.
Trì Trinh nói: Cô không phải tay trắng đâu, tôi sẽ giúp cô. Anh ta phải trả giá cho hành động của mình.
Còn con mèo già thì kêu: Meo, meo, meo.
…
Tuần Tuần gọi điện cho Tạ Bằng Ninh, hỏi: “Buổi tối có về nhà ăn cơm không?”.
Tạ Bằng Ninh đáp: “Không đâu, em cứ ăn cơm đi, cơ quan có rất nhiều việc… Mọi người gọi anh đi họp rồi, có chuyện gì thì để nói sau nhé”.
“Vâng”.
Cô tắt máy, sau đó gọi điện đến số máy cố định của phòng làm việc ở cơ quan Tạ Bằng Ninh. Một hồi lâu sau có người nhấc máy.
“A lô, cho tôi hỏi Trưởng phòng Tạ có ở đó không?”
“Hôm nay là cuối tuần, Trưởng phòng Tạ không đi làm, có chuyện gì thứ Hai gọi lại nhé.”
Nhật Ký Bắt Gian
Tuần Tuần biết khách sạn nơi Trì Trinh và Giai Thuyên ở, chỉ có điều chưa bao giờ cô nghĩ rằng sẽ tới chỗ họ…à, mà phải nói rằng chỗ của anh ta. Suýt chút nữa thì quên, Tạ Bằng Ninh đã “rất chu đáo” đặt cho đôi tình nhân đang yêu nhau thắm thiết hai phòng riêng. Phòng 516 là phòng của Trì Trinh, còn phòng 518 chỉ cách một bức tường là của Giai Thuyên, và hôm nay còn là của Tạ Bằng Ninh nữa.
Khi Trì Trinh ra mở cửa nhìn thấy Tuần Tuần, thì rất vui, chẳng có vẻ gì là của một người đàn ông đang rình bắt quả tang vị hôn thê ngoại tình. Tuần Tuần nghĩ, thanh niên ngày nay thật là dễ dãi, đóng kịch cũng không chịu cho đến đầu đến đũa. Trì Trinh nhanh chóng dẫn cô vào phòng, rồi đưa tay đóng cửa lại. Trong phòng không hề sạch sẽ, gọn gàng, đâu vào đấy như trong tưởng tượng của Tuần Tuần, mấy bộ quần áo thay ra vứt bừa bãi trên ghế, trong không gian chật hẹp của căn phòng tràn ngập mùi nước xả vải sau khi giặt xong, ngửi kỹ một chút còn thấy có cả mùi rượu nữa.
Ánh mắt của Tuần Tuần dừng lại trên quẩy bar, ở đó có một chai Black Label uống dở, chỗ rượu rót ra đang ở trong chiếc ly trong tay của Trì Trinh.
“Anh uống rượu vào giờ này à?”, Tuần Tuần chau mày hỏi.
Tuần Tuần nín thở một lúc, nhưng vẫn không thấy anh ta lui ra xa, tấm rèm màu tím sẫm trước mặt như dòng nước cứ trải dài ra. Không cần để ý đến tư thế, cô cúi người chui qua cánh tay giơ lên của Trì Trinh để th