Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

oát ra ngoài, lúc đó cô mới hoàn toàn không còn nằm trong phạm vi lan toả từ hơi thở của Trì Trinh. Sau khi ngồi ngay ngắn trở lại bên chiếc ghế trong góc, đưa tay chỉ vào một chiếc ghế khác, Tuần Tuần nói với Trì Trinh: “Hoặc là tôi đi ngay bây giờ, hoặc là anh ngồi xuống kia nói chuyện cho tử tế”.
Trì Trinh nhún vai, tiếp tục ngồi xuống chiếc tràng kỷ, chỉ có điều hơi dịch nó về phía Tuần Tuần, cười nói: “Cô có vẻ gò bó như vậy, khiến tôi không biết phải làm gì mới được”.
“Bọn họ đang ở bên kia?”, Tuần Tuần hỏi thẳng vào chủ đề.
“Không, vẫn chưa về.” Trì Trinh bổ sung, “Tạ Bằng Ninh đến vào nửa tiếng trước. Tôi sợ cô bị nhỡ đường, bỏ lỡ mất “tình tiết quan trọng”, vì thế đã gọi cho Giai Thuyên bảo cô ấy đến một hiệu bánh ga tô ở phía Tây thành phố mua giúp cho một chiếc bánh hạt dẻ. Bánh ga tô hạt dẻ là thương hiệu của nhà hàng đó, khách hàng rất đông, quá mười hai giờ trưa là hết bánh. Tạ Bằng Ninh đi cùng với cô ấy. Cô biết đấy, Giai Thuyên không phải là người xấu, gần đây vì chuyện của Tạ Bằng Ninh mà cô ấy rất chiều theo ý tôi, coi như một chút đền bù cho người đàn ông bị cắm sừng này. Phải nói rằng, tôi rất thích loại bánh ấy, lát nữa cô có thể nếm thử, nếu như đến lúc đó cô vẫn còn tâm trạng muốn ăn”.
Tuần Tuần hoàn toàn chẳng còn tâm trạng nào mà nghĩ đến loại bánh ga tô hạt dẻ ấy, khó khăn lắm cô mới cất tiếng, nhưng lại thấy lời nói của mình thật khô cứng.
“Bọn họ có thường xuyên… thường xuyên như thế này không?”
“Chuyện đó còn phải xem tôi có ra ngoài hay không.” Trì Trinh nhếch mép cười khan, “Không phải ai cũng dễ dàng bị sai khiến giống như cô đâu”.
“Hôm nay anh định đi đâu?”
“Đi thăm một người họ hàng của tôi ở đây.”
“Anh cũng có họ hàng ở đây à?”
“Có, có điều tên đó là một kẻ khốn kiếp. Mẹ tôi có một ông em trai họ sinh ra và lớn lên ở đây, cũng có nghĩa là cậu của tôi. Giai Thuyên biết người ấy, tôi đã nói với cô ấy rằng tôi sẽ đòi lại những gì mà ông ta đã nợ gia đình tôi trước đây, vì thế có lẽ sẽ về muộn, nhưng cô ấy không có vẻ gì là hứng thú với chuyện đó.”
“Cậu họ, nói cứ như thật ấy”, Tuần Tuần nhắc lại với vẻ chế nhạo. Cô nghe nói, nói dối thì phải chú ý đến tình tiết, xét theo khía cạnh này thì Trì Trinh là một cao thủ, “Anh dựa vào đâu mà biết rằng hôm nay Tạ Bằng Ninh nhất định sẽ tới?”.
“Điều đó thì dễ thôi mà, tôi đã xem điện thoại của Giai Thuyên.” Trì Trinh gần như phủ phục trên chiếc tràng kỷ, cười đáp, “Tôi còn bảo với người giữ chìa khoá dưới quầy rằng, hôm nay tôi muốn dành cho bạn gái một niềm vui bất ngờ, tiện thể cũng cho anh ta chút lợi lộc, nên mọi chuyện ra vào của Giai Thuyên hôm nay, tôi đều được biết trước, vì thế cô cứ yên tâm”.
Tuần Tuần hạ giọng: “Yên tâm?”. Anh ta nói nhẹ như không, cứ như thể anh ta thực sự đang chuẩn bị cho người yêu một sự bất ngờ, có ai biết đó lại là một màn kịch bắt cá trong nồi. Giả thử đúng như lời anh ta nói hôm trước, biết hận là vì đã từng yêu, vậy thì màn kịch mà anh ta hao tâm khổ tứ chuẩn bị hôm nay, có lẽ là điều chứng tỏ cho việc lúc đầu anh ta thực sự có tình cảm thật.
“Anh và Thiệu Giai Thuyên quen nhau như thế nào?”, Tuần Tuần hỏi trong lúc hai người cùng chờ đợi.
“Cô muốn biết thật à?” Trì Trinh xoay chiếc cốc trong tay, đá va vào thành cốc phát ra tiếng kêu leng keng. Trì Trinh đáp: “Tôi gặp cô ấy trong phòng tập thể hình, lúc ấy tôi làm thêm ở đó. Cô ấy không biết tôi, còn tôi thì cứ đứng bên nhìn trộm. Tôi thích nụ cười của cô ấy, nó làm cho người ta giống như cục nước đá trong cốc, mỗi lúc một bé và dần dần tan ra…”.
Bất giác Tuần Tuần mường tượng ra cảnh ấy theo những gì mà Trì Trinh kể lại, đó có lẽ là một cảnh tượng rất đẹp, nhưng đáng tiếc là cô luôn cảm thấy có gì đó không thể gắn kết con người đang ở trước mặt cô với người đứng trong góc lặng lẽ quan sát với nhau được. Còn nữa, vì sao anh ta lại tới làm thêm ở phòng tập thể hình?
Cô đã định hỏi Trì Trinh điều đó, nhưng đang nói thì cô phát hiện ra rằng, màu hổ phách trong chiếc cốc trong tay của anh ta đã gần cạn tới đáy, không hiểu đó là vì những ký ức sống lại trong lòng hay vì hơi cồn, mà khoé mắt anh ta đỏ lên, còn nụ cười cũng rất phiêu du.
“Trì Trinh, không được uống nữa, bỏ cốc xuống đi!”, Tuần Tuần nhắc một lần nữa.
Trì Trinh đứng dậy đi về phía quầy, vừa đi vừa ngoái đầu lại cười với cô: “Yên tâm đi, tửu lượng của tôi rất tốt. Hay là cô cũng uống một chút?”.
“Tôi nói thật lòng đấy, đừng uống nữa, ít ra thì bây giờ đừng uống thêm nữa!”, Tuần Tuần bước theo như muốn ngăn Trì Trinh lại.
“Sai rồi, bây giờ mới là lúc cần phải uống thêm một cốc.” Trì Trinh quay người lại, trên tay quả nhiên thêm một cốc rượu, “Cô nghĩ rằng, lát nữa cô dùng sức đẩy cửa, oà, một màn hay sẽ hiện ra trước mắt cô, sao đó thì cô sẽ được giải thoát… Nào… Một chút này không đủ để làm say đâu…”.
Tuần Tuần cố gắng tránh cốc rượu mà Trì Trinh đưa đến trước mặt cô.
“Tôi bảo anh đặt cốc xuống, anh có nghe thấy không?”
“Cô uống một ngụm đi rồi tôi sẽ đặt xuống.”
“Anh mà còn lộn xộn là tôi lập tức đi khỏi đây ngay!”<


XtGem Forum catalog