Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.
br>“Đi đâu? Trở về nhà để tiếp tục làm một người vợ ngoan hiền ư?”
“Bỏ xuống!”
“Chỉ một ngụm thôi.”
“Đặt xuống… Ấy!”
“Ối…”
Trong lúc hai người giằng co, không biết do tay ai đẩy quá mạnh, miệng chiếc cốc nghiêng về một bên hắt hết chỗ rượu trong cốc kèm theo cả cục đá vào vạt áo trước ngực Tuần Tuần.
Hơi lạnh lập tức lan ra, Tuần Tuần buông hai tay xuống, nhắm mắt lại ủ rũ. Cô hối hận vì sao mình lại không cách xa anh ta hơn, không, cô hối hận vì mình đã tới nơi này.
Trì Trinh vội quay lại rút mấy tờ giấy ăn rồi cuống quýt lau chỗ áo ướt của Tuần Tuần, cho tới khi tay bị gạt mạnh ra, rồi anh nghe thấy Tuần Tuần nghiến răng nói: “Anh định làm gì thế?”.
Mặt Trì Trinh đỏ lên, anh ta vội lùi một bước, buông tay ra, “Rất xin lỗi!”.
“Anh đứng xa tôi ra!” Tuần Tuần quay lưng lại phía Trì Trinh, cúi đầu nhìn xuống chỗ áo bị ướt, tuyệt vọng thấy rằng vạt áo đã bị ướt đẫm. Chiếc áo cô mặc bằng vải lụa nhạt màu, vết rượu màu càng in đậm trên đó, khiến cô đi cũng dở, ở không xong. Cô chỉ còn biết nắm lấy đám giấy ăn, ngồi xuống chiếc ghế ở góc nhà, nghiêng người lau khô vết rượu.
Một lát sau cô lại nghe thấy bước chân của Trì Trinh đến gần, đang định đuổi anh ta lui ra xa thì nhìn thấy Trì Trinh đang mang tới một chiếc máy sấy.
“Tôi biết cô không đời nào mặc áo của tôi. Xin lỗi. Cô thử cái này xem áo có nhanh khô hơn không?”
Tuần Tuần không nhìn anh ta, cúi đầu đón lấy chiếc máy sấy, rồi đi tìm ổ cắm. Trì Trinh đứng bên im lặng trong giây lát, nhìn thấy cô như vậy, mới bước đến ngồi xổm xuống cắm chiếc máy sấy vào ổ cắm ở phía sau tràng kỷ. Làm xong việc ấy, anh ta không đứng lên ngay, mà vẫn ngồi nguyên tại chỗ, cố nhìn vào khuôn mặt đang ngoảnh đi phía khác của cô.
“Cô đừng giận nữa, tất cả là lỗi của tôi.”
“Tất nhiên là lỗi của anh rồi. Tôi biết anh cố ý làm như thế mà. Rốt cuộc anh muốn gì? Anh cứ nói thẳng ra đi. Trì Trinh, anh định làm gì hả?”, Tuần Tuần nói bằng giọng gay gắt và lạnh lùng.
Trì Trinh hỏi: “Cô cho rằng tôi không có ý tốt, vậy cô hãy đặt cho tôi một tội danh đi, cô nói xem, tôi muốn làm gì? Cô cứ nói tôi sẽ nhận!”.
Tuần Tuần im lặng. Không lẽ cô lại phải nói rằng, tôi thấy anh chỉ mượn lý do bắt quả tang vợ chưa cưới, để giở trò với một phụ nữ đã có chồng? Nói như vậy đến chính cô cũng còn thấy hoang đường!
“Hình như lần nào tôi cũng làm cho cô tức giận.”
“Tôi không hiểu, vì sao anh lại cứ kiên quyết uống rượu vào giờ này? Đến cả khả năng chế ngự bản thân anh còn không có. Nếu uống say rồi thì có gì là tốt với anh?”, Tuần Tuần giận dữ nói.
“Tôi uống chưa nhiều. Chẳng qua tôi chỉ muốn mình không quá tỉnh táo vào lúc này.” Trì Trinh khẽ đáp, “Cô muốn nhìn thấy điệu bộ không nên để lọt vào mắt của bọn họ sao? Cho dù cô chỉ muốn tóm lấy gót chân asin của họ? Cho dù cô chỉ muốn cho họ không được gì!”.
Tuần Tuần trầm ngâm. Giữa Thiệu Giai Thuyên và Trì Trinh như thế nào cô không rõ, nhưng cô và Tạ Bằng Ninh đã là vợ chồng trong ba năm, hơn một nghìn ngày đêm ở bên nhau, tuy không có được tình cảm sâu sắc, nhưng cũng không phải là không có niềm vui, ít nhất cô cũng tìm được ở Tạ Bằng Ninh sự tưởng tượng và niềm an ủi về một cuộc sống yên ổn lâu dài. Cứ cho là anh ta chuyện gì cũng có thể làm, nhưng trước khi vung con dao lên, cô không khỏi thấy do dự trong lòng.
Tuần Tuần khẽ thở dài một cái.
Trì Trinh run rẩy đưa tay gạt một sợi tóc bên tai của Tuần Tuần, liền bị cô đẩy tay ra. Theo đà tay của Tuần Tuần, Trì Trinh chúi đầu xuống, cúi nhìn vào mu bàn tay đang đặt bên đùi của cô. Trì Trinh nắm lấy tay cô áp lên má mình, khẽ nói: “Tôi không thể quên được nụ cười của cô ấy, ba năm qua tôi chưa bao giờ quên được”.
Hơi ấm từ má của Trì Trinh chạm vào tay của Tuần Tuần khiến cô nóng bừng, nhưng cô không biết phải làm gì, động đậy cũng không được mà không động đậy cũng không xong. Hành động của Trì Trinh rõ ràng là đã đi xa, nhưng lúc này vẻ hoang mang, mất mát trong mắt của anh ta rất thật, cho dù là một người luôn hoài nghi tất cả như Tuần Tuần cũng không khỏi thấy lòng xao động. Nếu đây mà là giả, thì cái gì sẽ là thật đây?
Cô thử an ủi Trì Trinh, “Nếu anh thật lòng yêu Thiệu Giai Thuyên như vậy, thì hai người không phải là không thể tiếp tục được. Nói cho cùng thì hoàn cảnh của hai người khác với chúng tôi, tôi và Tạ Bằng Ninh là vợ chồng, do đó phải chịu sự ràng buộc của hôn nhân. Thiệu Giai Thuyên vẫn còn có sự lựa chọn, huống chi hai người lại có tình cảm với nhau”. Cô cứ nói như vậy mãi, rồi đến một lúc cảm thấy những điều mình nói đều là những lời linh tinh, tình hình thực tế là, một lúc sau thôi là chồng cô và vị hôn thê của Trì Trinh sẽ bị bắt quả tang trên giường, sự thật rành rành, bằng chứng như thép, đến lúc đó thì vợ với chả chồng, tình cảm với không tình cảm, tất cả cũng tan thành mây khói.
Trì Trinh như đoán được suy nghĩ của cô, hơi ngẩng đầu lên hỏi: “Tuần Tuần, cô nói xem trên đời này có gì là đáng tin nhất?”.
Tuần Tuần vốn đã định trả lời là “bản thân mình”, trên đời này chỉ có bản thân mình là đáng tin cậy nhất.