Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341943
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.
Nhưng chưa kịp nói ra thành lời thì cô lại thấy hoài nghi, bản thân mình có đáng tin không? Có lúc… nhiều lúc… giống như bây giờ, đáp án là: không.
Trì Trinh nắm lấy bàn tay Tuần Tuần, ngón tay khẽ vuốt ve lên bàn tay cô, cũng giống như vậy, giọng nói khàn khàn của anh ta đang vuốt ve trái tim cô.
“Dựa vào đâu mà bọn họ thích làm gì thì làm, Tuần Tuần, bọn họ mà làm một, chúng ta sẽ làm mười.”
Tuần Tuần cảnh giác định rút tay và thu người lại, thì chợt thấy tình hình trước mắt rất không có lợi cho mình.
Dường như Trì Trinh đã chuếnh choáng say, nhưng bàn tay thì ngược lại. Tuần Tuần rút vội tay về, Trì Trinh không chịu buông ra, ngược lại còn theo đà ngả người về phía trước, trong khi vị trí mà Tuần Tuần chọn ngồi lại rất bất lợi cho cô. Vì muốn tránh nên lúc trước cô chỉ muốn ngồi xuống góc của chiếc tràng kỷ, lúc này nếu muốn đẩy khoảng cách với Trì Trinh ra xa, trọng tâm sẽ dồn về phía sau, lưng lại không có chỗ dựa, Trì Trinh mà tiến lại gần hơn chút nữa, cô cuống lên ngồi không vững thì cả người sẽ đổ về phía sau. Bàn tay của Trì Trinh nắm chặt cổ tay cô, nếu đổ theo tư thế đó thì trông giống như là cô kéo Trì Trinh đổ xuống, Trì Trinh đắc chí theo đà ấy, chỉ trong nháy mắt tư thế của hai người đã trở thành một trên một dưới trên chiếc tràng kỷ.
Máu trong người Tuần Tuần dồn hết lên mặt, mỗi lần cô cố gắng ngồi dậy thì dường như cô lại càng sát với người của Trì Trinh, ánh mắt và nụ cười trên môi anh ta ngày càng thể hiện rõ vẻ đắc ý.
“Anh ngồi dậy đi! Chúng ta không thể giống như bọn họ!”, Tuần Tuần hổn hển, định nói nốt câu nói trên với vẻ thật nghiêm nghị, nhưng chưa nói xong thì tự nhiên cô cảm thấy cảnh này không hiểu vì sao lại rất giống với một cảnh trong phim Ngày tháng tươi đẹp, chỉ có điều trên người cô không có chiếc áo dài mềm mại giống như Trương Mạn Ngọc, còn hơi thở thì cứ mỗi ngày một dồn dập hơn. Nụ cười trên miệng của Trì Trinh ngày càng to hơn.
“Suỵt, đừng động đậy… đừng động đậy! Cô mà còn động đậy thì tự chịu hậu quả đấy nhé.” Giọng nói của Trì Trinh vang bên tai Tuần Tuần kèm theo cả hơi thở nóng ấm, mỗi một lần cô cử động dường như là một lần gai đâm vào lưng.
“Tôi có đề nghị này, nửa tiếng đến một tiếng nữa bọn họ chưa về đâu, nếu cứ ngồi đợi không thì chi bằng chúng ta làm một việc gì đó cho thú vị”, Trì Trinh nói như cắn vào tai cô.
Toàn thân Tuần Tuần căng lên, miệng thốt lên: “Anh đúng là đồ du côn! Đừng có mà tưởng bở!”.
Trì Trinh im lặng, mặt tỏ vẻ oan uổng: “Tôi nói sẽ làm những việc du côn bao giờ? Không có lẽ trong suy nghĩ của cô thì ‘thú vị’ với ‘du côn’ là một, chỉ có những việc làm như du côn thì mới thú vị?”.
Tuần Tuần bị làm cho tức tới mức mặt mày xây xẩm. Nếu nói về độ tinh quái và cãi lý thì cô không thể so được với Trì Trinh. Thế nên cô đưa tay ra mò mẫm bên cạnh người, nhưng đúng khi tay cô vừa chạm vào chiếc túi thì đã bị Trì Trinh cướp lấy ném ra xa.
“Tôi không thích cái kiểu phun sương và châm điện.”
“Anh để tôi ngồi dậy ngay, tôi không thèm đấu khẩu với anh!”
Trì Trinh hơi dịch mặt một chút, như muốn áp vào môi cô. Tuần Tuần gắng sức ngửa mặt về phía sau tránh hơi thở của Trì Trinh.
“Cô muốn bỏ qua ‘đấu khẩu’ hả?” Trì Trinh cố ý nhấn mạnh hai chữ “đấu khẩu”, mắt chăm chú quan sát vẻ tức giận và xấu hổ của Tuần Tuần, rồi bất giác cười khùng khục, “Như thế này cũng thú vị, có điều đừng vội, tôi còn có thứ thú vị hơn nữa cơ. Cô biết đấy, khẩu vị của tôi khác cô… Thực ra, tôi chỉ muốn hỏi cô có muốn xem ‘tàu hoả’ không?”.
“Cái gì?” Tuần Tuần cảm thấy đầu óc của mình hình như có vấn đề, mọi cảnh tượng ở trước mặt đều rất không thật, đến cả lời nói của Trì Trinh cũng không thể hiểu ẩn chứa ý gì, hệt như đang trong đám mây mù. Cô chỉ muốn chấm dứt ngay lập tức cuộc đối thoại “thú vị” này.
“Chiếc tàu hoả cô tặng tôi ấy mà? Cô quên rồi sao?” Trì Trinh nói với vẻ nghiêm túc, “Cô không muốn xem lại món quà cô tặng tôi à? Tôi rất thích, vừa may hôm nay tôi mặc nó”.
Cuối cùng thì Tuần Tuần cũng định thần lại, nhắm mắt, quát lên: “Cút!”, rồi đưa chân định đá cho Trì Trinh một cái. Cô không tin rằng lại có một người nói đến cái chuyện “thú vị”, à không, cái chuyện “du côn” ấy với ngữ khí trang nghiêm như vậy. Trì Trinh đè đôi chân đang vùng dậy của cô, vuốt ve rồi nói: “Đừng vội, đừng vội, một lúc nữa sẽ ‘cút’! Cô không nhìn thấy tôi vứt nó sao, bây giờ thì là vứt!”.
Tuần Tuần sắp phát khóc lên, nếu hai tay cô được giải phóng thì việc làm đầu tiên cô làm sẽ là tát cho mình một cái thật mạnh. Cô đến để bắt quả tang chồng, thà cả đời làm một quả phụ sống trong ngôi thành trống của Tạ Bằng Ninh còn hơn là nộp mình vào tay một kẻ vô lại như Trì Trinh để mặc anh ta đùa giỡn.
“Cô sao thế? Yên tâm đi, tôi chỉ nói vậy thôi, quà của cô tặng, tôi sẽ không ném nó đi đâu.”
“Tôi không điên mà tặng quà cho anh. Tiền của chiếc quần lót ấy rõ ràng là tôi cho anh vay, sau đó anh đã trả lại tôi rồi, nên nó chẳng có chút quan hệ nào với một xu một cắc của tôi.”
“Thế sao?” Trì Trinh ngẫm nghĩ, “Nhưng tôi nhớ hôm ấy ở ban côn