Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.
g cô đã trả lại tiền cho tôi, vì thế vẫn là cô tặng cho tôi”.
“Đó là tiền tôi mua bộ đồ trà!, Tuần Tuần quên mất là mình đang tranh luận cái gì.
“Bộ đồ trà đã đập rồi thì còn mua bán cái gì? Được rồi, được rồi, chúng ta đừng tranh cãi về những điều vụn vặt ấy nữa. Tóm lại một câu là, cô có xem hay không? Chưa biết chừng nó khác với những gì mà trước đây cô từng nhìn thấy”, Trì Trinh lại ghé sát vào tai cô thì thầm, hơi thở của anh ta làm cô nổi cả da gà.
Xem là cởi, không xem là cởi hết. Tuần Tuần ngăn bàn tay đang định hành động của Trì Trinh lại, trong cơn tức giận đến cùng cực cô không kịp nghĩ đến việc lựa chọn từ ngữ, “Có gì khác đâu! Đàn ông đều là đồng tiền xu một đồng, mặt phải là số một, mặt trái là bông hoa cúc. Nếu anh không giống như vậy, trừ phi anh là đồng tiền hai bông hoa!”.
Trì Trinh ngây người, tiếp đó là cúi đầu vào nơi hõm cổ cô cười lớn, “Cô đã nói những lời này với Tạ Bằng Ninh chưa? Chắc chắn là chưa! Tuần Tuần, cô thật thú vị, quả là rất đáng để tôi thích cô”.
Tuần Tuần nghiến răng, “Anh đã từng nói là giống như anh thích mẹ anh. Anh cũng đối xử với mẹ mình như thế này à?”.
Trì Trinh vẫn cười, “Con người cô thật lạ, có lúc thì rất thông minh, có lúc thì lại rất ngốc…”, giọng của anh ta thấp dần, “Thực ra người này với người kia nhất định là không giống nhau, cô chưa thử thì làm sao mà biết được? Cô đã thử bao giờ chưa? Một người đàn ông khác ngoài Tạ Bằng Ninh?”.
“Dậy ngay, chuyện này không liên quan gì đến anh, anh mà còn như thế này là tôi kêu lên đấy!”
“Cô không dám trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi?”
“Tôi không giống như các người, trong cuộc hôn nhân của mình tôi không có gì hổ thẹn cả!” Giọng Tuần Tuần run run, không hiểu là vì tức giận hay vì nguyên nhân nào khác.
“Không có gì hổ thẹn, thế thì cô được cái gì? Tấm bia trinh tiết ư? Hãy nghe tôi, cô xứng đáng được hưởng sự đối xử tốt hơn thế.”
“Giống như anh lúc này?”
“Ít ra tôi cũng hơn Tạ Bằng Ninh, cho dù ở phương diện nào.” Trì Trinh khẽ cắn vào cổ và vành tai của Tuần Tuần, lúc mạnh, lúc nhẹ, lúc nhẹ giống như cù, khi mạnh thấy hơi đau, giống như việc dùng sức véo vào tay, chờ cho đến khi rớm máu thì bất ngờ buông ra.
“Anh tự tin như vậy sao?”
“Cô nói xem?”
Tuần Tuần rất khó để không nghĩ về nguyên nhân Trì Trinh tin tưởng như vậy, không lẽ đó là dấu ấn mà Thiệu Giai Thuyên để lại cho anh ta? Hình ảnh Tạ Bằng Ninh và Thiệu Giai Thuyên trần truồng quấn chặt lấy nhau cứ hiện lên trong đầu cô, là quá khứ hay hiện tại đây? Giả sử sự tự tin của anh ta thực sự là từ Thiệu Giai Thuyên, thế thì Tuần Tuần chỉ còn biết buồn thay cho Tạ Bằng Ninh. Trong mắt của người con gái mà anh ta mãi không quên, chẳng qua anh ra cũng chỉ là như vậy. Còn Tuần Tuần thì lại chưa từng yêu cầu gì ở anh ta. Đúng như Trì Trinh nói, cô đòi hỏi quá ít, nên chẳng được gì.
Có lẽ cảm giác thấy sự hoảng hốt của Tuần Tuần trong khoảnh khắc ấy, nên Trì Trinh càng cắn mạnh hơn. Tuần Tuần bị đau, khẽ kêu lên một tiếng, thế là đôi môi của Trì Trinh thừa dịp đó đẩy sâu vào, lưỡi của anh ta giống như một con rắn đang bơi.
Đôi tay chống vào ngực Trì Trinh của Tuần Tuần dần dần chùng xuống, cô thở một cách khó nhọc, những chỗ mà có thể chạm vào toàn mùi của Trì Trinh, mùi của sức trẻ!
Tuổi trẻ thật là tuyệt, ngay cả những giọt mồ hôi và hơi thở ham muốn đều mang một sự trong sáng và mãnh liệt. Nghe nói, người gọi đó là “mùi của tuổi”, ý muốn nói, cùng với sự tăng lên của tuổi tác, thì mùi toả ra từ da thịt mỗi ngày một nồng, vì thế trên cơ thể của những người có tuổi có “mùi của người già” rất đặc trưng. Tuần Tuần nhớ tới chiếc giường lớn ba năm nằm cùng với Tạ Bằng Ninh, chắc hẳn cô đã già từng chút, từng chút một, và trên đí đã có mùi của sự cũ kỹ. Trì Trinh và Tạ Bằng Ninh khác nhau. Tạ Bằng Ninh là một người chính thống, hơi gò bó, có lẽ chỉ gò bó đối với cô. Còn Trì Trinh thì tuỳ hứng, suồng sã và ngông cuồng. Tuần Tuần vô tình chạm vào người Trì Trinh, cô bắt đầu tin rằng anh ta thực sự từng làm thêm ở phòng tập thể hình. Trì Trinh không phải là người có cơ bắp cuồn cuộn, nhưng chắc chắn và nhanh nhẹn, đó là cơ thể của một người có ý thức và tập luyện hợp lý lâu dài, đúng như lời huấn luyện viên thể hình mà cô từng theo học nói, có một vẻ đẹp cân đối và đầy sức mạnh. Tuần Tuần bỗng thấy ngây ngất, không biết là vì vị rượu từ miệng của Trì Trinh hay vết rượu trên vạt áo của cô khiến cho sự chế ngự trong cô bỗng dưng biến mất, trong đầu chỉ còn toàn là những ý nghĩ rối ren. Tuy nhiên, cô không lấy làm lạ trước sự ham muốn đó, nó ở trong giấc mơ của cô, một cơ thể trẻ trung, cùng bồng bềnh ở tận trên cao, cho dù nó làm cho mặt đỏ tim đập loạn xạ, nhưng nó vẫn là sự ham muốn tràn đầy sức sống. Không lẽ đúng như lời của kẻ không biết đến liêm sỉ rằng, trong cơ thể của mỗi một cô gái nhà lành đều tiềm ẩn một Phan Kim Liên20?
Trong khoảnh khắc Tuần Tuần lấy lại hơi thở, Trì Trinh đưa tay vẽ lên vành môi của cô và nói với vẻ mơ hồ: “Thực ra tôi rất thích cuộc ‘đấu khẩu’ của hai chúng ta, tiếp sau đây cô có muốn tô