XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

i ‘cút’ hay để tôi đi tìm đồng tiền một xu, rồi thử tung lên xem cô quyết định mặt sấp hay mặt ngửa?”.
Tuần Tuần hổn hển đáp với vẻ châm biếm: “Anh cũng hiểu ý người khác đấy chứ?”.
Tiếng cười của Trì Trinh vọng ra từ ngực của Tuần Tuần, anh ta nói: “Thực ra tôi rất hiểu ‘Y’21 của người khác.”
Tuần Tuần chỉ cảm thấy lúc nóng bừng, lúc lại rất lạnh, kèm theo là cảm giác lúc tỉnh táo, lúc mê muội. Cô cũng không biết rằng mình có phản kháng lại hay không nữa, cô quên hết mọi thứ, chỉ còn nhớ bàn tay của anh ta, và cảm giác đau trên cơ thể khi bị cắn… Mọi sự đều như cây cung đã kéo căng, đúng lúc ấy thì có tiếng chuông điện thoại của ai đó, Trì Trinh chửi một câu, và bàn tay lại càng nhanh hơn. Sợi dây thần kinh tự bảo vệ cuối cùng trong đầu của Tuần Tuần căng như dây đàn rồi lên tiếng báo động.
Cô đang làm cái gì thế này? Cứ cho rằng cô có chuyện qua lại với đàn ông thì cũng không thể là Trì Trinh! Huống chi đây là nơi nào, vì sao cô lại đến đây?
Sau phút giây mê muội, lý trí dần quay trở lại. Trong lúc cuống cuồng, không biết sức lực từ đâu ra mà cô vùng mạnh một cái, khiến cho Trì Trinh bất ngờ bị ngã sang một bên. Tuần Tuần nhân cơ hội ấy ngồi bật dậy, quay người định bước xuống đất, nhưng không ngờ lại bị Trì Trinh tóm lấy tay từ phía sau và kéo cô xuống, hai người lại ngã nhào vào chiếc tràng kỷ.
“Anh định làm gì thế?”, Tuần Tuần đã thoát khỏi cơn mê, hỏi với vẻ đầy cảnh giác.
Trì Trinh vẫn giữ vẻ cười cợt như cũ, “Cô bảo tôi làm gì ư?”.
Trì Trinh nói rồi cúi người hôn cô, Tuần Tuần vội né người tránh nụ hôn ấy.
Trì Trinh đè chặt cô, “Vừa rồi rõ ràng là cô rất thích, việc gì lại tự dối mình như vậy?”.
Trong lúc hai người đang quấn chặt lấy nhau như vậy thì tiếng khoá cửa khẽ vang lên.
Tuần Tuần đờ người, đầu óc cô lập tức trở nên trống rỗng.
Thiệu Giai Thuyên lẩm nhẩm hát, chân đẩy cửa bước vào, tay xách một túi đồ đầy. Rõ ràng là cô không nghĩ trong phòng có người, nên mãi tới khi bước tới gần tủ rượu mới giật mình khi nhìn thấy hai người đang ngây người như bức tượng trên chiếc tràng kỷ ở góc nhà. Cô há mồm buông thõng tay, giống như một cảnh quay chậm trong phim, không thốt lên một lời nào, những thứ trong tay rơi lăn lóc trên chiếc thảm màu đỏ trải trên sàn nhà, trong đó có hoa tươi, bia, bánh ga tô, một chiếc hộp xinh xắn, một ít đồ ăn vặt…
Tuần Tuần vớ vội quần áo che người như một cái máy, Trì Trinh thì đơn giản hơn, anh ta cầm lấy chiếc áo phông, trùm qua người rồi ngồi dậy.
Thiệu Giai Thuyên run rẩy hết nhìn người ngồi trên ghế tràng kỷ, lại nhìn những thứ trên sàn nhà. Tuần Tuần nghĩ, đúng rồi, chờ khi cô định thần lại thì chỉ trong giây phút sau đó cô sẽ bị túm tóc lôi xuống, giống như tất cả những người đàn bà bị bắt quả tang khác. Cô đã từng nghĩ tới cảnh tượng đó không biết bao nhiêu lần, nhưng trong đó cô chính là người đi bắt quả tang. Lúc đó cô đã nghĩ tại sao phụ nữ lại cứ làm khổ phụ nữ thế nhỉ, cô sẽ không hành động thô bạo với Thiệu Giai Thuyên, nhưng nực cười làm sao giờ đâyy đến cả chuyện cầu xin lòng nhân từ của Thiệu Giai Thuyên cô cũng không dám.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài trong khoảng mười giây, thì tiếng khóc bật lên trong phòng. Thiệu Giai Thuyên ngồi xổm trên sàn, hai tay ôm gối, khóc nức nở như một đứa trẻ con. Tuần Tuần không biết phải làm gì, người cô run lên từng đợt, luống cuống mãi mà không sao cài được cúc áo lại.
Trì Trinh nhanh chóng đóng cửa lại trước khi người ở phòng đối diện bước vào, rồi quay sang thu dọn đồ đạc trong phòng. Khi quay trở lại, anh ta đi qua chỗ Thiệu Giai Thuyên, hắng giọng một cái, rồi khẽ đặt tay lên vai cô.
“Đừng khóc nữa.”
“Anh dám đối xử với tôi như thế này sao? Anh đã từng nói rằng không để bụng chuyện giữa tôi và Tạ Bằng Ninh trước đây, chỉ cần trong lòng tôi có anh, thì chúng ta có thể làm lại! Tôi đã nghe theo anh, thì chuyện gì cũng theo ý anh. Anh nói anh thích loại bánh ga tô của cửa hàng ấy, tôi đã phải đi rất xa xếp hàng chờ mua bằng được, chờ khi anh từ nhà cậu họ trở về sẽ đưa cho anh, làm anh bất ngờ! Chỉ cần anh chịu tha lỗi cho tôi. Thế mà anh đã tha lỗi cho tôi như thế này sao? Anh đã ngủ với vợ của Tạ Bằng Ninh?”
Thiệu Giai Thuyên chỉ vào Tuần Tuần, ánh mắt như mũi dao, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Tuần Tuần nghĩ, thà rằng cô ấy bước tới tát thẳng vào mặt cô mấy cái cũng còn hơn cảnh Thiệu Giai Thuyên cứ đứng đó nhìn cô bằng ánh mắt của một đứa trẻ bất lực, điều đó càng khiến Tuần Tuần thấy việc làm của mình hoang đường, tệ hại.
“Không liên quan gì đến em, là vấn đề của anh.” Trì Trinh đưa tay lau những giọt nước mắt trên mặt Thiệu Giai Thuyên. Thiệu Giai Thuyên vẫn sụt sùi, “Những điều em không nên nhìn thấy thì em đã nhìn thấy rồi, anh cũng sẽ không giải thích nữa. Anh không hề tốt như em đã nghĩ, em cũng đừng vì anh mà giày vò bản thân”.
“Các người đều là một lũ khốn! Tạ Bằng Ninh thì luôn mồm nói rằng trong lòng anh ta chỉ có mình tôi, bảo tôi chờ anh ta ly dị xong sẽ lại quay về với tôi, nhưng anh ta đến cả cái rắm cũng còn không dám đánh. Lẽ ra, trước đây tôi