Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.
không nên dứt tình với anh ta, nhưng tôi đã nhận sai rồi, anh biết rõ trong lòng tôi bây giờ chỉ có anh, muốn cùng anh, thế mà anh lại sỉ nhục tôi bằng cách này! Các người thật là vô sỉ, đê tiện…bẩn thỉu!”
Tuần Tuần ngồi bó gối trên tràng kỷ, ngây người ra nghe Giai Thuyên nói, cứ mỗi khi Giai Thuyên phát ra một lời là cô lại giật mình một cái. Cô hoàn toàn có thể hình dung được, Thiệu Giai Thuyên đã tìm những lời làm tổn thương người khác nhất mà cô có thể nghĩ ra để nói, nhưng ánh mắt cô thì lại không dám nhìn vào Tuần Tuần. Có lẽ, Tuần Tuần lúc đó trong mắt cô chỉ là một người phụ nữ phóng đãng và đáng thương, là thứ mà Trì Trinh muốn trả thù cô.
Thiệu Giai Thuyên không chửi nữa mà cứ ngồi đó rơi nước mắt. Trì Trinh cho hai tay vào túi quần, đứng dựa vào chiếc bàn đọc sách, vẻ mặt không chút biểu cảm, im lặng chờ phản ứng tiếp theo của Thiệu Giai Thuyên.
“Tôi biết là anh muốn trêu tức tôi, nhưng anh lại lôi vợ của Tạ Bằng Ninh vào chuyện này để làm gì? Anh còn chưa thấy đủ loạn lên sao?” Thiệu Giai Thuyên xì mũi, xem ra cô đã phần nào lấy lại sự bình tĩnh. Tuần Tuần biết, Thiệu Giai Thuyên sẽ không vì chuyện này mà rời xa Trì Trinh.
“Được rồi” Cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp như bông hoa lê trong mưa, nói với vẻ kiên quyết, “Bây giờ coi như chúng ta hoà nhau. Trì Trinh, anh nhớ lấy, không ai oán hận ai nữa, chúng ta sẽ cùng về Thượng Hải, ngày mai sẽ đi! Nhưng bây giờ, anh hãy bảo cô ta cút đi!
Ánh mắt của Thiệu Giai Thuyên dừng lại chỗ Trì Trinh, nhưng ngón tay lại chỉ về phía Tuần Tuần.
Tuần Tuần đưa một tay túm lấy vạt áo đằng trước, đứng dậy.
Trì Trinh cúi đầu, rồi bỗng ngẩng lên, nhìn thẳng vào mặt của vị hôn thê, nói: “Giai Thuyên, vấn đề không phải là ở chỗ hoà hay không hoà. Anh thích cô ấy, dù cô ấy là vợ của ai.”
“Anh nói lại một lần nữa đi!”, Thiệu Giai Thuyên sửng sốt.
“Anh nói là anh thích Triệu Tuần Tuần, điều này chẳng có liên quan gì đến chuyện trước đây giữa em và Tạ Bằng Ninh…”, Trì Trinh bình tĩnh nhắc lại.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa cồng cộc, lúc đầu cả ba người đều nghĩ rằng đó là người phục vụ vào dọn phòng, nên chẳng ai buồn mở cửa, nhưng một lúc sau lại thấy tiếng gõ cửa.
“Ai đấy?”, Thiệu Giai Thuyên lên tiếng hỏi.
“Giai Thuyên, em có ở trong đó không?”
Đó là một giọng nói mà tất cả những người có mặt ở đó đều quen thuộc, nhất là Tuần Tuần. Đây cũng là lần đầu tiên cô có cảm giác không còn nơi bấu víu sâu sắc đến như vậy.
Lúc đó trên mặt Thiệu Giai Thuyên nở ra một nụ cười kỳ quái và khó hiểu. Cô ta nói với giọng rất khẽ của người biết chắc rằng mình sẽ chết đuối: “Được, anh thích cô ta, được lắm. Vừa hay đủ cả bốn người, chúng ta sẽ nói thẳng vấn đề với nhau!”.
Cô ta quay người mở cửa. Tuần Tuần định đứng lên ngăn lại, nhưng ý nghĩ ấy vừa loé lên thì vụt tắt, vì cô biết làm thế cũng vô ích.
“Anh đã nói rồi mà, em đoảng lắm, lại để quên thẻ vào phòng trong xe của anh rồi đây này”, Tạ Bằng Ninh đứng ở cửa phòng nói với Thiệu Giai Thuyên. Nói xong câu ấy cũng là lúc anh ta nhìn thấy những giọt nước mắt và vẻ khác thường của Thiệu Giai Thuyên, rồi bất giác nhìn vào phòng. Nhưng ở vị trí của anh ta thì chỉ có thể nhìn thấy Trì Trinh đang đứng dựa vào mép bàn.
“Xin lỗi, hình như tôi không nên có mặt ở đây thì phải?”, Tạ Bằng Ninh chậm rãi nói. Xem ra, anh ta cũng giống như Thiệu Giai Thuyên, đều tin rằng hôm nay Trì Trinh tới thăm ông cậu mà anh ta không biết là có tồn tại không nữa. Điều khiến cho Tuần Tuần thấy nực cười hơn nữa là Tạ Bằng Ninh đã lừa dối vợ mình, sáng sớm ngày nghỉ cuối tuần ra khỏi nhà chỉ để đưa bạn gái cũ, bà cô họ xa đến một nơi rất xa vì muốn mang lại cho vị hôn phu của người yêu cũ một niềm vui bất ngờ.
Đúng là nồi nào úp vung nấy. Đời người giống như một chiếc bàn trà, bạn biết rõ trên đó bày đủ loại đồ trà, nhưng điều đáng buồn cười là loại đồ trà nào thì có mấy chiếc cũng không rõ, và cũng không biết nó thuộc loại nào. Thiệu Giai Thuyên mở rộng cửa ra, rồi kéo tay Tạ Bằng Ninh vào hẳn trong phòng, giọng của cô ta vẫn rất phẫn uất và đáng sợ.
“Anh đến đúng lúc lắm, anh đến xem người vợ hiền thục mà anh không nỡ ly hôn đi!”
Khi ánh mắt của Tạ Bằng Ninh lướt hết một lượt khắp căn phòng và dừng lại tại một điểm thì Tuần Tuần đã từ bỏ hết mọi sự cố gắng. Cô rất rõ lúc này chồng mình đã nhìn thấy những gì. Chiếc tràng kỷ lộn xộn những quần áo, mái tóc của cô buông xoã rối bù, vạt áo thì bị kéo ra khỏi váy, cúc áo ngực vẫn chưa cài hết, chiếc túi mà cô mang theo bị ném ra một góc phòng, còn nam nhân vật chính Trì Trinh thì chân đi đất, áo phông mặc ngược, thắt lưng vứt lăn lóc bên cạnh chân của Tuần Tuần.
“Tuần Tuần?”, giọng của Tạ Bằng Ninh như muốn hỏi đây có phải là sự thật không. Anh ta đưa mắt nhìn hết Thiệu Giai Thuyên lại nhìn Trì Trinh, sau đó là Tuần Tuần.
“Em làm gì ở đây thế?”
Tuần Tuần cúi đầu, ngồi trở lại chiếc tràng kỷ.
Cô làm gì ở đây ư? Không lẽ cô lại nói: Em đến để bắt quả tang gian phu dâm phụ, nhưng kết quả cuối cùng thì em lại là người bị người khác bắt quả tang.
“Anh đến h