Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.

ơi muộn, vì thế đã không được xem màn hay nhất.” Thiệu Giai Thuyên nói với vẻ không hiểu là cười hay khóc, “Trì Trinh, anh nói lại một lần nữa đi, rằng anh lên giường cùng với Triệu Tuần Tuần là vì anh thích cô ta!”.
Trì Trinh đưa tay xoa lông mày, rồi bỗng nhiên cất tiếng cười, “Anh có sợ gì đâu. Nói nhiều thì không hay, nếu em đã nói thay, ý tứ như thế cũng là được rồi”.
Khuôn mặt của Tạ Bằng Ninh từ đỏ lựng chuyển sang xám xịt, rồi sau cùng là trắng bệch. Mắt của anh ta vẫn chăm chăm nhìn Tuần Tuần đang cúi đầu im lặng, dường như chờ đợi ở cô lời phản bác, nhưng anh ta đã thất vọng.
“Các người… Cô và anh ta ư?”, Tạ Bằng Ninh nói, dường như anh ta cũng cảm thấy không thể nào tin nổi. Ánh mắt của anh ta không chỉ là sự phẫn nộ, mà còn là sự sửng sốt, sửng sốt đến cực độ. Anh ta không dám tin đây là vợ mình, Triệu Tuần Tuần – người phụ nữ ba năm qua yên phận nằm bên cạnh anh ta. Có nằm mơ anh ta cũng không nghĩ được rằng có một ngày vợ lại xuất hiện ở khách sạn trong trạng thái áo quần, đầu tóc xộc xệch như vậy, mà lại là ở trong căn phòng do chính mình thuê.
Trì Trinh vẫn giữ vẻ mặt không hề run sợ, vẻ xấu hổ cũng hầu như không thấy. Chuyện lén lút quan hệ và bị bại lộ trong căn phòng này, người gặp phiền hà lớn nhấ có lẽ chỉ có một mình Tuần Tuần. Cô không dám ngẩng đầu lên, nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của Tạ Bằng Ninh cô đã nghĩ rằng sẽ có một màn thảm hại hơn. Hai người đàn ông xông vào đánh nhau? Ai thắng, ai thua thì có lợi hơn cho cô? Cô và Thiệu Giai Thuyên liệu cũng nên có một cuộc ẩu chiến? Nếu cô chủ động chấp nhận thua thì có giảm bớt được thương vong không?
Thế nhưng, một hồi lâu rồi mà vẫn không có chuyện gì xảy ra. Chỉ có Thiệu Giai Thuyên không kìm được vừa khóc vừa xông đến giơ tay định tát cho Trì Trinh một cái tát thì bị anh ta ngăn lại.
“Giai Thuyên, nếu không hợp thì chia tay, không cần phải dùng đến tay như thế này đâu.”
Thiệu Giai Thuyên nghiến răng, nói: “Coi như tôi mù, chúng ta chấm hết ở đây!”. Nói xong, Giai Thuyên không kìm được oà khóc, sau đó gạt nước mắt quay đầu chạy đi.
Tạ Bằng Ninh đứng lặng yên ở đó một lúc, gật đầu mấy cái với vẻ mặt lạnh băng rồi cũng lùi dần về sau một bước rồi hai bước… cuối cùng thì rời khỏi căn phòng đó.
Trong phòng chỉ còn lại Tuần Tuần và Trì Trinh, đôi “gian phu dâm phụ”. Tuần Tuần vẫn cúi đầu, cười đau khổ.
“Hôm nay đúng là đã có một màn hay, anh đã không lừa tôi”.
Cô cúi người đi tìm chiếc khuy áo bị rơi, nhưng mãi chẳng thấy đâu. Trì Trinh nhanh mắt hơn nên đã nhìn thấy nó ở dưới gầm bàn, lấy lên và đưa đến trước mặt Tuần Tuần. Tuần Tuần đưa tay ra đón, nhìn Trì Trinh bằng ánh mắt vô hồn, rồi hỏi: “Hãy cho tôi biết, anh cố tình làm thế là vì sao? Ai đã thuê anh làm? Tạ Bằng Ninh hay Thiệu Giai Thuyên?”
Tuần Tuần thấy căm ghét bản thân vì đã không giữ vững được lập trường, trong một phút hồ đồ đã chuốc phải mối hoạ lớn, khiến cho sự cẩn trọng gần nửa cuộc đời phút chốc tan thành mây khói. Tuy vậy, trong lúc chờ đợi kết cục cuối cùng vừa rồi, cô đã hiểu ra một điều, không phải là cô đã bước những bước sai lầm, mà là cái kết cục ấy ngay từ đầu đã đã là chuẩn bị sẵn cho cô, cho dù cô có đi theo hướng nào thì cạm bẫy vẫn cứ chờ đợi cô ở phía trước. Ngay từ lúc mới bắt đầu thì con người này đã xông về phía cô. Với những mánh khoé của mình thì cho dù là đối tượng khác cũng vẫn như thế mà thôi, từng chiêu, từng thức luôn có sự sắp đặt sẵn, giống như loại tên lửa được chế tạo ra để chống ra đa, Trì Trinh đúng là ngôi sao chổi trong số phận của cô. Nhưng điều mà cô nghĩ mãi không ra là, một người rất bình thường như cô thì có gì đặc biệt để làm nên chuyện này?
“Thuê tôi ư? Sao cô coi thường bọn họ thế? Tôi đã nói rồi, tôi thích cô.” Trì Trinh vẫn giữ tư thế ngồi xổm, nhìn thẳng vào cô.
“Cách thức thích một người phụ nữ của anh là huỷ hoại cuộc sống của người ấy, khiến cho người ấy trắng tay ư?”, Tuần Tuần phải rất cố gắng mới giữ được giọng nói không run.
“Cuộc sống của cô cũng chẳng có gì đáng để lưu luyến cả. Chỉ là một ngôi nhà với một người đàn ông, đúng thế không? Những gì Tạ Bằng Ninh cho cô thì tôi cũng có thể mang lại được. Hơn nữa, cô cũng đâu có yêu anh ta, thứ mà cô cần chỉ là sống cho qua ngày, vậy thì với ai mà chẳng thế?” Trì Trinh cười, “Ít ra thì khi chúng ta cũng nhau sẽ ‘hoà hợp’ hơn là với Tạ Bằng Ninh, tôi cảm thấy điều đó ở cô rất rõ!”.
“Đồ khốn!” Tuần Tuần không còn biết phải nói gì nữa, định giáng cho Trì Trinh một cái tát thật mạnh thay cho câu trả lời. Nhưng lần này Trì Trinh cũng ngăn lại được, đồng thời tặc lưỡi, nói: “Tôi biết phụ nữ các cô rất thích tát, nhưng tôi ghét nhất là bị người khác đánh vào mặt, cho dù là cô cũng không được, cho dù tôi thích cô đến thế nào cũng không thể được!”.
Trì Trinh cười, nụ cười vẫn rạng rỡ như vậy. Tuần Tuần chợt nhớ đến chuyện về loài rắn mào gà mà hồi nhỏ đã từng được nghe. Rắn mào gà có chiếc đầu rất rực rỡ và rất đẹp, nó đã tu luyện thành tinh, không ai có thể đánh được nó hoặc đến gần nó, ai mà gặp nó chắc chắn sẽ gặp bất hạnh. Lúc nà


Duck hunt