Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.
chuyện Tôn Nhất Phàm vẫn cứ xuất hàng cho một đại lý nợ tiền hàng quá mức quy định không?”.
Tuần Tuần nghĩ, nếu xảy ra chuyện gì bên trên sẽ quy kết trách nhiệm, cho dù Trì Trinh là con của ông chủ cũng khó lòng tránh khỏi việc bị cha và mẹ kế trách mắng, rồi có thể họ sẽ điều Trì Trinh đi nơi khác hoặc đuổi anh quay về Mỹ, như vậy thì thành trì mà cô khó khăn lắm mới quyết tâm trú ngụ chẳng phải sẽ biến thành bong bóng sao?
Trì Trinh sắp xếp xong đồ đạc, cười tủm tỉm nói: “Đúng là nên chụp cho cô bức ảnh vào lúc này. Tôi rất thích vẻ lo lắng của cô dành cho tôi”.
“Tôi không có tâm trạng nào để đùa với anh đâu. Tôn Nhất Phàm có nói với tôi rằng, anh ta định sẽ rời khỏi công ty, anh không cảm thấy những chuyện này có liên quan đến nhau sao?”
“Xem ra anh ta thực lòng thực dạ với cô đấy, chưa biết chừng trong đó có tình cảm thật cũng nên.” Trì Trinh đứng dậy khoác áo lên người, “Còn tôi thì lại không thích cô cứ nhắc đến anh ta”.
“Này, những điều tôi nói anh có nghe không đấy? Toàn nghĩ chuyện linh tinh.”
Trì Trinh đi ra ngoài cửa, khi đi ngang qua Tuần Tuần, anh nắm nhanh bàn tay cô.
“Những lời cô nói làm sao tôi dám không nghe? Đợi sau hãy nói được không? Tôi đã hẹn với người ta rồi, phải đi ngay mới kịp. Cô chưa biết đấy thôi, ông Lý của Cát Thuận là người tính tình rất nôn nóng.”
Nói xong Trì Trinh vội bỏ đi, để lại Tuần Tuần với bản báo cáo mới, cô nhìn vào nó như đang suy nghĩ điều gì.
Khi Tuần Tuần quay về phòng làm việc, Trần Châu nói điện thoại của cô từ nãy đến giờ đổ chuông liên hồi. Tuần Tuần nhìn vào nhật lý cuộc gọi, thì ra là điện của Tăng Dục. Cô đang định gọi lại cho Tăng Dục thì chuông điện thoại lại vang lên, không phải là của Tăng Dục, cũng không phải là của người cài chuông “lúm đồng tiền xinh xinh, đôi mi dài đen thẳm”, mà là người cô nghĩ rằng sẽ không thể tiếp tục giữ mối quan hệ được nữa, Tạ Bằng Ninh.
Tuần Tuần hỏi Tạ Bằng Ninh xem có việc gì, Tạ Bằng Ninh hỏi lại: “Giữa chúng ta thực sự đến mức độ đó hay sao? Nếu không có việc gì thì em không còn muốn nghe thấy giọng của anh nữa à?”.
Tuần Tuần đáp: “Nhưng em đoán là anh có việc. Bởi vì anh không phải là người vô duyên đến như vậy”.
“Em đang khen anh à?” Tạ Bằng Ninh cười chua chát, im lặng một lát rồi hỏi: “Tuần Tuần, bây giờ em đang ở với Trì Trinh thật đấy sao?”.
“Anh định nói gì?” Tuần Tuần bước ra khỏi phòng làm việc, đến một chỗ vắng để nghe.
“Anh đành phải nói một câu không nên nói thế này, anh cảm thấy con người Trì Trinh rất kỳ quặc. Em đừng vội hiểu lầm, anh không có ý định nói xấu cậu ta trước mặt em. Nói thật lòng, nhìn thấy hai người ở bên nhau trong lòng anh không khỏi cảm thấy mất mát. Có lẽ anh là một kẻ ích kỷ nhưng chuyện đã đến nước này, anh chỉ còn biết thật lòng hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với em.”
“Bằng Ninh, anh không cần phải nói những lời ấy đâu.”
“Lúc anh và Giai Thuyên còn ở bên nhau, cô ấy cũng đã nói một số chuyện về Trì Trinh. Thì ra, thời gian từ khi hai người ấy quen nhau và trở thành người yêu rồi trở về lần đó chỉ có hơn một tháng, mà cũng không phải quen biết qua con đường chính đáng. Giai Thuyên ham chơi, cô ấy nói, hôm ấy tâm trạng rất tồi tệ nên đã cùng với bạn đến quán bar và uống khá nhiều rượu. Lúc ấy Trì Trinh ngồi ở bàn bên cạnh, cô bạn của Giai Thuyện nhìn thấy cậu ta, mời sang cùng uống mấy ly rượu, không ngờ Trì Trinh tỏ ra có cảm tình với Giai Thuyên và lập tức để lại cách thức liên lạc, rồi mấy hôm sau chủ động gọi điện đến mời Giai Thuyên đi ăn cơm. Điều kiện của cậu ta rất tốt nên Giai Thuyên cũng xiêu lòng. Lúc đầu Giai Thuyên chỉ nghĩ là cậu ta đùa chơi nên cô ấy đã nói đùa hay là kết hôn, Trì Trinh cũng không hề phản đối. Lúc đó, Giai Thuyên đã nghĩ rằng mình gặp may nên một lòng một dạ với anh ta. Lần trước trở về đây cũng chỉ vì Giai Thuyên nghe Trì Trinh nói muốn phát triển ở thành phố này nên cô ấy đã đi cùng. Không ngờ sau này cậu ta nói thay đổi là thay đổi, gây ra chuyện đó rồi, bây giờ lại kéo em vào cuộc.”
Một hồi lâu sau Tuần Tuần mới nói: “Ý anh muốn nói rằng, Trì Trinh đồng thời phá tan hôn nhân và tình yêu của anh phải không? Giữa anh và Thiệu Giai Thuyên không hề có dù chỉ là một vấn đề nhỏ?”.
Tạ Bằng Ninh đuối lý, một lúc sau mới tiếp tục nói: “Ý của anh không phải là như vậy. Cũng giống như trước đây anh đã nói, trong chuyện ly hôn ai cũng có lỗi, nhưng chắc chắn nếu không có Trì Trinh thì có lẽ chúng ta đã không như vậy. Chưa biết chừng con người cậu ta chỉ nghĩ đến chuyện thay đổi đàn bà để tìm lạc thú chứ không có ý thực lòng, anh lo rằng em sẽ bị lừa gạt và chịu thua thiệt”.
Ý từ sâu xa trong lời của Tạ Bằng Ninh là, đến cả Thiệu Giai Thuyên mà Trì Trinh nói bỏ là bỏ ngay được, huống chi Tuần Tuần – một người không thuộc tuýp mà Trì Trinh thích, chẳng mấy chốc anh ta cũng sẽ chán cho mà xem. Tuần Tuần không sợ người khác nghĩ như vậy, bởi vì ngay chính cô cũng cảm thấy nghi ngờ, tuy nhiên nghe những lời này của Tạ Bằng Ninh, cô cảm thấy mấu chốt sâu xa của vấn đề không phải là ở đó.
“Vừa rồi anh nói,