Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.

khi Thiệu Giai Thuyên gặp Trì Trinh là lúc tâm trạng cô ấy rất tồi tệ, vậy cô ấy có nói vì sao mà tâm trạng lại như vậy không?”
“Có, cô ấy có nói. Đó là vào ngày mừng thọ tám mươi của bà ngoại, cô ấy gọi điện về để hỏi thăm, anh lại là người nghe máy đầu tiên nên có nói chuyện với cô ấy mấy câu. Mẹ anh đứng bên nghe thấy, sau đó ít lâu bèn nhờ người chuyển đến cho cô ấy một túi đặc sản của quê, nói là để cô ấy nhớ lại, bên trong đó còn có rất nhiều ảnh của mọi người trong gia đình, có cả ảnh cưới của hai chúng ta nữa. Giai Thuyên là người thẳng tính, mặc dù cũng đã biết chuyện anh kết hôn, nhưng mẹ anh đến tận lúc ấy vẫn cứ đề phòng cô ấy nên cố ý để cho cô ấy nhìn thấy những tấm ảnh đó, vì thế cô ấy không khỏi cảm thấy buồn…”
“Ý của anh là, cái ngày cô ấy gặp Trì Trinh có khả năng cô ấy đã mang theo ảnh của em và anh?” Trong lòng Tuần Tuần nghe như có tiếng nổ.
“Đúng là có khả năng đó, sao vậy? Không lẽ…”
Tuần Tuần vội ngắt lời Tạ Bằng Ninh, “Anh đừng có đoán mò. Em không nói gì đâu”.
“Cảm ơn những lời khuyên chân thành của anh”, Tuần Tuần đáp, nhưng đầu óc của cô đang để tận đẩu tận đâu.
Kết thúc câu chuyện với Tạ Bằng Ninh, Tuần Tuần đang thần người ra thì lại nghe thấy tiếng một người cười nói phía sau lưng: “Tôi đang nghĩ không biết ai đứng đây, thì ra là Tuần Tuần. Hết giờ làm rồi mà vẫn chưa về, định làm thêm giờ hay sao thế?”.
Nụ cười của Chu Thuỵ Sinh dường như được một loại keo vạn năng dính cố định trên nên không bao giờ biến mất. Thấy Tuần Tuần không đáp, xung quanh cũng không có ai, nụ cười của Chu Thuỵ Sinh càng tỏ vẻ hiểu biết và thông cảm.
“Chà, tôi lại nói những lời đó rồi, đều là chỗ gia đình cả, nói làm thêm giờ là khách sao mất rồi. Trì Trinh đã ra ngoài, hay là tối nay về nhà mẹ ăn một bữa cơm? Bà ấy cũng rất nhớ cô đấy.”
Tuần Tuần vẫn không có ý định nói gì nên dù là người rất giỏi nhìn mặt đoán lòng, lại biết ăn nói như Chu Thuỵ Sinh cũng cảm thấy cụt hứng, đành tiu nghỉu nói: “Vậy, tôi không làm phiền cô nữa”.
“Chờ chút”, Tuần Tuần bỗng nhiên gọi ông ta đứng lại.
“Tôi biết cô không phải là đứa con lòng dạ sắt đá, mẹ cô…”
“Chu Thuỵ Sinh, tôi muốn hỏi ông một vài chuyện liên quan đến Trì Trinh.”
“Chuyện đó thì…”
Tuần Tuần biết, là một người lắt léo trong lòng Chu Thuỵ Sinh lúc này chắc hẳn đã đoán ra những điều cô muốn hỏi về Trì Trinh, thuần tuý đó là tất cả những gì mà một người con gái muốn biết về người yêu của mình theo bản năng.
“Thực ra cũng chẳng có chuyện gì lớn nhưng vì tôi nghĩ ông là người thân duy nhất của Trì Trinh ở đây, chuyện của anh ấy ông là người hiểu rõ nhất.”
“Đâu có, đâu có, nhưng đúng là tôi tận mắt nhìn thấy nó lớn lên.”
“Mẹ của Trì Trinh đã mất rồi, vậy vì sao anh ấy lại muốn quay lại đây?”
“Thượng Hải là địa bàn của mẹ kế nó nên nó không thể ở được lâu. Rồi đúng lúc đó công ty lại có nhu cầu mở một văn phòng chi nhánh ở đây. Vốn dĩ tôi cũng đã định nghỉ ngơi hưởng phúc, nhưng thấy nó một mình xoay xở nên mới tới đây để giúp nó.”
“Vậy… chắc là ông biết bạn gái trước đây của anh ấy chứ?”
Chu Thuỵ Sinh cười ha hả, “Bạn gái ư? Ôi, nghe tôi nói này, Tuần Tuần, có người đàn ông nào hồi còn trẻ mà không có một vài cô gái bên cạnh đâu, nhưng như vậy đâu thể gọi là bạn gái được. Để tôi nói cho cô biết, có lẽ chỉ cô mới có thể làm cho nó ổn định. Khó khăn lắm mới được ở bên nhau, như thế tốt lắm, rất tốt!”
Tuần Tuần chau mày: “Sao? Thiệu Giai Thuyên đã nói tới chuyện kết hôn với anh ấy rồi cơ mà, như thế cũng không gọi là bạn gái sao?”
“Thuyên nào?”, vẻ mặt của Chu Thuỵ Sinh ngơ ngác.
Nhìn điệu bộ của ông ta thì có thể thấy, ông ta chưa hề nghe thấy cái tên Thiệu Giai Thuyên. Mặc dù Chu Thuỵ Sinh không phải là người thật thà, nhưng vẻ nghi hoặc kia không phải là giả. Nếu ông ta thực sự che giấu cho Trì Trinh thì hoàn toàn có thể lớn tiếng nói rằng, với Thiệu Giai Thuyên thì Trì Trinh chỉ có ý định chơi bời mà thôi, chẳng cần phải giả bộ như không hề biết chút nào thế kia.
Trì Trinh cũng chưa bao giờ nhắc đến Thiệu Giai Thuyên trước mặt Chu Thuỵ Sinh, điều đó có nghĩa là “vị hôn thê” từ đầu chí cuối chỉ là lời nói dối?
“Trì Trinh có bao giờ nhắc đến tôi trước mặt ông không?”
Có lẽ Chu Thuỵ Sinh rất lấy làm buồn cười trước những câu hỏi lộn xộn của Tuần Tuần lúc đó, nên cười ha ha đáp: “Cô đã coi thường bản thân mình quá đấy. Thằng Trì Trinh tính tình chẳng ra sao, nhưng tình cảm với cô không thể là giả được. Điều này thì lão già này có thể nhìn thấy rất rõ, thế mà cô lại không hiểu nhỉ?”.
Tuần Tuần tiếp tục truy hỏi: “Ông có thể nói cho tôi biết, lần đầu tiên anh ấy nhắc đến tôi với ông là khi nào không?”.
Hỏi xong, Tuần Tuần thấy hối hận vì mình đã quá vội vàng khi đưa ra câu hỏi trực tiếp như vậy. Quả nhiên, Chu Thuỵ Sinh do dự một lúc, rồi lập tức lấy lại vẻ cảnh giác, những câu trả lời sau đó cẩn trọng hơn rất nhiều.
“Chuyện này… chán quá, trí nhớ của tôi càng già lại càng tồi tệ. Nó đối với cô thế nào thì cô phải cảm thấy chứ, tôi nghĩ chuyện đó không đến lượt người ngoài như tô