Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.
i nói linh tinh đâu. Thôi chết, tôi nhớ ra rồi, tôi có chút việc phải đi đây. Cô không định về nhà à?”
Tuần Tuần im lặng , nhìn theo bóng của Chu Thuỵ Sinh.
“Ông không được lừa gạt mẹ tôi đâu đấy!” Tuần Tuần đột nhiên nói với theo cái bóng của Chu Thuỵ Sinh, thấy ông ta đứng lại, cô bổ sung một câu với vẻ khó khăn, “Cả đời mẹ tôi đã rất vất vả… ông hãy đối xử tốt với bà ấy”.
Chu Thuỵ Sinh hơi khom mình coi như đáp lại, “Điều đó thì đương nhiên rồi”.
Sau khi Chu Thuỵ Sinh đi, chỉ còn lại một mình Tuần Tuần đứng nguyên chỗ cũ, đưa bàn tay ra rồi đứng sát bên cửa sổ nhìn xuống đường phố phía dưới từ độ cao của tầng thứ ba mươi ba. Cả thành phố và khoảng trời bên cạnh dường như nằm trọn trong lòng bàn tay. Tuần Tuần suy nghĩ vẩn vơ, càng nghĩ lại cảng thấy rối rắm khó hiểu.
Rốt cuộc Trì Trinh là người như thế nào? Và vì sao lại đến đây? Tuần Tuần cảm thấy mình như đang ở trong một đám mây mù. Trong suy nghĩ của cô thì mây mù đáng sợ hơn là bóng tối, bóng tối còn có thể dùng ánh sáng để xuyên qua, còn với mây mù thì chỉ còn cách đợi nó tan biến đi hết. Rõ ràng con đường phía trước lúc ẩn lúc hiện nhưng bạn lại chẳng dám coi thường mà bước lên một bước, bởi vì phía trước không biết là phong cảnh tuyệt đẹp hay là vách đá chắn ngang.
Tuần Tuần không phải là người dễ dàng tin tưởng, cũng không dễ dàng đi đến quyết định. Nếu cô chịu đánh cược một phen thì có nghĩa cô phải nắm chắc được phần thắng. Đã từng có lúc sự tin tưởng vào thắng lợi ấy có được từ sự chân tình của Trì Trinh, tuy Trì Trinh không đáng tin nhưng dù sao thì anh ta cũng yêu cô, đó là kết luận rút ra khi cô căn nhắc, suy nghĩ mãi. Đúng lúc cô đang quyết tâm hạ con bài trong tay, quyết định lựa chọn sự yên bình trong phần đời còn lại dựa vào chân tình ấy thì đám mây mù kia lại xuất hiện ngăn cản cô.
Không lẽ tất cả đều là giả tạo?
Việc người ấy chỉ vào mũi cô nói rằng: “Chỉ có người ở lại tranh cãi với cô, mới là người thực sự yêu cô thực lòng” cũng là giả ư?
Cãi nhau xong rồi, mắt đỏ hoe lên cũng là giả ư?
Niềm vui sướng rực cháy trong đôi mắt lờ đờ mới mở lúc nhìn thấy cô cũng là giả ư?
Cả bàn tay trong giấc ngủ cũng không chịu buông tay cô ra và sự quyến luyến, dựa dẫm như trẻ con ấy cũng là giả?
Vậy, cái gì mới là thật đây?
Nếu tất cả những điều đáng ghi nhớ, những điều khiến cho trái tim xao xuyến kia đều là ảo giác, thì có lẽ chỉ có sự ảm đạm hoang vắng mới là thật, và như vậy những con người sống trong sự thật ấy suốt đời mới đáng thương làm sao.
Đến khi Tuần Tuần định thần lại, gọi điện cho Tăng Dục thì người trong công ty đã về gần hết. Tăng Dục nói cũng không có việc gì, chỉ có điều sáng nay mẹ cô đã gọi điện cho Tăng Dục, vòng vo một hồi rồi bảo cô có rỗi thì về nhà ăn cơm.
“Cô biết đấy, từ xưa đến nay tôi chẳng có chuyện gì để nói với bà ấy, mà bà ấy cũng không vô cớ mời tôi về ăn cơm, không cần nghĩ cũng biết, nếu tôi về thì không thể không có cô. Dù có cãi nhau thì bà ấy vẫn còn nhớ rằng mình có một đứa con gái, chỉ cố nói cứng thế thôi. Cô nói đi, có muốn về không, chỉ cần nói một câu thôi. Tôi cũng chẳng có nhu cầu góp vui đến thế đâu”, Tăng Dục nói thẳng trong điện thoại.
Tuần Tuần gượng cười: “Chưa biết chừng mẹ em lại muốn ở cùng với chị cũng nên!”.
“Thôi, tôi xin.” Tăng Dục phì cười, “Cô đừng trách tôi là không kính trọng bà ấy, nói thật lòng, bây giờ tôi không có thời gian, tiểu cô nương này sau khi tan ca bận mất rồi”.
“Liên Tuyền về rồi à?” Tuần Tuần nghe cách nói của Tăng Dục thì biết đó là ý gì nên mừng thay cho Tăng Dục.
Tăng Dục đáp: “Nhắc đến anh ta làm gì? Những trang thuộc về anh ta đã được lật đi rồi. Bây giờ tôi đã có bạn trai mới, để hôm khác giới thiệu với cô.”
“Sao? Chị và Liên Tuyền chia tay rồi à? Vì sao thế? Tuần Tuần cảm thấy mình thật lạc hậu. Liên Tuyền là người có vẻ hợp nhất trong số những người đàn ông bên cạnh Tăng Dục trong những năm qua, Tuần Tuần đã rất ngưỡng mộ họ, cảm thấy cuối cùng Tăng Dục cũng đã tìm được vị hoàng tử đích thực của mình, mặc dù Tăng Dục không thừa nhận ra miệng.
Giọng của Tăng Dục đầy vẻ coi thường, “Chia tay chỉ dùng giữa những người yêu nhau, giữa tôi và anh ta chẳng có gì cả, tất cả chỉ như sương mai, tan biến ngay lập tức ấy mà”.
“Chị không cần phải nói dối em đâu.” Vì cùng lớn lên bên nhau nên Tuần Tuần rất hiều Tăng Dục, cô lập tức cho Tăng Dục biết rằng cô đã nói dối, “Là anh ta đề nghị trước à?”.
Lúc đầu Tăng Dục còn trách Tuần Tuần giống những người phụ nữ của gia đình, hay đoán mò và đa nghi, nhưng đến khi không thể giấu được nữa thì mới nói với Tuần Tuần vẻ buồn rầu: “Thực ra chẳng ai nói đến chuyện chia tay. Anh ấy đi lâu như vậy, trước đây tôi còn lấy lý do đi công tác ‘tiện thể’ ghé thăm anh ấy. Nhưng ai mà có thể cứ tiếp tục kéo dài mãi cái cảnh để ngủ một đêm với người đàn ông mình thích mà phải bay xa như vậy được? Sau này tôi không tới nữa, gọi điện đến mấy lần, lần nào anh ấy cũng bận, vì thế tôi cũng không gọi điện đến nữa kẻo không người ta lại nghĩ mình thèm khát lắm. Đàn ông thì kiếm đâu mà ch