Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quá Thời Hạn

Quá Thời Hạn

Tác giả: Ngã Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.

mắt này thật rất đẹp đi.
Cố Bình An mím môi, nhẹ cười, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng dừng tại trên người Thẩm An Bình, ngữ khí không tốt lắm:” Châm chọc người khác thì em không biết, nhưng châm chọc anh em lại thấy rất thú vị.”
Cố Bình An đứng thẳng lưng, cách Thẩm An Bình một khoảng không xa cũng không gần. Thẩm An Bình cao hơn cô nửa cái đầu, tuy là bày ra ánh mắt ngưỡng mộ nhưng trong đó không giấu diếm cái nhìn hèn mọn, khí thế ngùn ngụt. Thẩm An Bình không di chuyển, ánh mắt nhìn về một mảnh xa xăm có phần rất không tự nhên, đôi con ngươi thâm trầm càng trở nên sâu thẩm không thấy đáy, giống như hòa lẫn cùng bầu trời âm u trên kia, làm người đoán không ra cũng không sờ đến được. Trên trán vài sợi tóc nhàn nhã rũ xuống, theo từng nhịp hô hấp liền dao động theo, cả người toát lên vẻ lười nhác bất cần.
Anh nheo mắt cười lạnh:”Cố Bình An, em cứ tiếp tục giả vờ ngây thơ thế đi.”
Một câu nói thốt ra tựa như sấm sét, Cố Bình An chỉ cảm thấy đầu một trận choáng váng, não như ngừng vận động, cố tự mình trấn an trừng mắt liếc Mạc Phi đang đứng bên cạnh, xấu xa nói:” Tốt lắm, anh giỏi lắm.”
Nói xong cô cũng không quay đầu liền rời khỏi. Cô muốn nhếch môi cười nhưng lại cảm thấy trong lòng bồn chồn không thể bình ổn lại, cảm giác chính là tức giận. Cô không tức giận vì anh hung dữ với cô, cũng không tức giận vì anh đã lừa cô , mà vì anh lừa cô trước mặt Mạc Phi, Thẩm An Bình hung dữ với cô cũng ở trước mặt Mạc Phi.
Đời này cô có thể cúi đầu trước mặt bất luận kẻ nào, nhưng duy chỉ có Mạc Phi là không thể.
Người ta nói càng yêu ai thì trước mặt tình địch của người mình yêu, càng trở nên tự ti, Cố Bình An chính là có cái loại tâm lý này. Cô tự ti cho nên cô muốn trước mặt Mạc Phi biểu hiện thật hạnh phúc, không cho Mạc Phi dễ dành nhìn thấy tất cả.
Mà Thẩm An Bình lại tự tay đánh đỗ bức tường thành mà cô lâu ngày mất công tạo thành.
Cố Bình An chỉ cảm thấy bản thân nháy mắt dường như không còn năng lực nói chuyện, càng không lo lắng. Cảm thấy trái tim trong lòng rất đau, nhỏ giọt, đau đến nỗi chảy máu, một mảnh đầm đìa.
Lúc cô bước qua bên người Thẩm An Bình, cổ tay bị một lưc lớn nắm lấy, cô thản nhiên dời mắt, ánh đèn đường mờ nhạt đem bóng Thẩm An Bình bao phủ lên người cô , cô vừa nhấc đầu liền chỉ thấy một mảnh trời đất âm u, không có chút ánh sáng, bên trong của cả hai dường như đang từ từ lẩn quẩn cái bóng ma tâm lý, thủ lên một tầng bụi mờ âm u.
Thật ra Thẩm An Bình cũng không dùng nhiều sức, cô chỉ cần dùng một chút sức là có thể thoát khỏi nắm tay kia, nhưng khi cô nhìn lên thấy ánh mắt kiên định cố giữ của Thẩm An Bình, cô cảm thấy đột nhiên trở nên xa lạ, loại cảm giác xa lạ này làm cô tưởng mình như đang lạc trong trời đất, không có điểm đậu, loại cảm giác này làm cho cô sợ hãi, không dám động đậy, cúi đầu nói:”Buông ta ra, thật khó coi.”
Bạc môi Thẩm An Bình giật giật, như muốn nói gì, chân mày cau lại, một lúc lâu mới chậm rãi nói:”Anh là thích khó coi thế này” Nói xong một tay túm chặt lấy người Cố Bình An, ấn mạnh vào sau lưng cô, xoay người lịch sự nhìn Mạc Phi nói:”Không nghĩ ở chỗ này lại đụng phải em, bất quá bây giờ anh không rảnh ở đây trò chuyện, có chuyện công gì cần thương lượng thì cứ đến gặp người phụ trách của công ty anh, sau đó anh sẽ kêu thư ký đến bàn bạc với em.” Anh cười, ấm áp mà thản nhiên, sắc mặt khẩn trương quay lại, mặt mày xanh lét nghiến răng nghiến lợi nhìn Cố Bình An nói:”Đi theo anh!” nói xong quyết định túm Cố Bình An bước đi, không chút để ý đến vẻ mặt trắng bệch giờ đây của Mạc Phi.
Cố Bình An bị anh túm kéo đi, nhiều khi cô suýt bị té ngã. Cuối tùng cô nóng nảy thét chói tai vào anh:”Thẩm An Bình! Anh nếu còn không buông tay em lập tức sẽ kêu lên!”
Giọng cô nức nở nghẹn ngào, Thẩm An Bình lập tức bình tĩnh trở lại, im lặng dừng chân. Mái tóc anh giờ đây có chút rối loạn, ánh mắt vì giận dữ mà tròng mắt trở nên đỏ ngầu, biểu tình cứng ngắt, muốn nói gì đó nhưng vì tức giận quá mà nuốt trở vào.
“Cố Bình An! Em có phải đã nghĩ rằng anh cả đời cũng sẽ không bao giờ nổi giận với em?”
Cố Bình An đột nhiên khi nghe đến anh nói thế, nước mắt nhất thời không thể khống chế được giờ bỗng chực trào mà chảy ra, giống như chuỗi châu ngọc đang bị đứt dây hạt nối tiếp hạt không ngừng rơi xuống,”Anh đã hành động thế mà còn nói với em là anh không giận dữ với em sao?”
Thẩm An Bình tức đến nỗi không ngừng đi vài vòng trước mặt cô, anh thở phì phì chỉ vào Cố Bình An nói:”Em thật rất nhỏ nhặt có biết hay không? Em chính là người miệng thì rất sảng khoái nhưng tâm địa lại rất hẹp hòi”
Cố Bình An đứng yên một chỗ không chút sợ hãi, ngẩng mặt lên:”Có bản lĩnh thì anh cứ nói ra hết đi! Em là vậy đó thì thế nào! Anh chỉ cần có thể cùng Mạc Phi gặp nhau là được rồi! Anh gạt em là được rồi! Không ngờ anh lại người như thế, vừa đánh trống vừa la làng.!”
“Oành__” một âm thanh lớn vang lên, Cố Bình An bị dọa đến nhắm mắt lại. Thật lâu sau, lâu đến nỗi không nghe thêm một tiếng động nào trên đường ngoại trừ hô hấp của hai người, cô mới chậm rãi m