Tác giả: Ngã Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
gầu như mắt thỏ, cô từ từ đứng dậy, một tay túm lấy cổ tay của Thẩm An Bình, nhỏ giọng nói:”Thẩm An Bình, anh đừng đi cùng cô gái khác được không? Em mặc kệ không cần biết là ai, cũng xin anh đừng mà.”
Cơ thể anh thoáng đông cứng, không lên tiếng, bất ngờ ôm chặt lấy Cố Bình An. Người cô giờ đây thật lạnh chẳng khác một khối băng hoàn toàn trái ngược với cơ thể đang nóng rực như lửa của anh.
Anh ôm chặt Cố Bình An, dường như có chút khó tin cùng khiếp sợ. Ánh mắt tràn ngập yêu thương nhìn chằm chằm cô, nói từng chữ rõ ràng:”Cố Bình An, em có biết mình đang nói gì hay không?”
Cố Bình An không ngẩng đầu lên, đem mặt mình ép sát vào ngực anh:”Em biết” Cô dừng một chút, dường như đang cố lấy hết dũng khí nói tiếp:”Thẩm An Bình, em không thể không có anh, càng không muốn thấy anh ở cùng người khác. Em không thể chịu nổi nếu một ngày nào đó anh yêu người con gái khác.”
Dứt lời, cả hai không ai nói thêm một lời nào nữa, cảm giác như đã trải qua ngàn năm nhưng không ai muốn phá hỏng giờ phút tốt đep này.
Cô ngượng ngùng để cho anh ôm mình, mặc cho hơi thở của anh dần bao phủ mọi giác quan của mình, cô thích thú hít vào mùi thơm hoa cỏ rất nhẹ nhưng rất nam tính của anh. Thẩm An Bình tựa đầu vào vai cô, đem chiếc cằm giờ đã nhú vào sợi râu, cọ cọ vào chiếc cổ trắng noãn, làm cô có chút ngứa ngáy.
Anh đột nhiên nâng mặt cô lên, rất nghiêm túc nói:”Em có biết anh đã chờ những lời này bao lâu rồi hay không?” Có lẽ vì quá kích động mà giọng anh cũng trở nên run run; phải biết người mà anh đang ôm trong ngực giờ khắc này không ai khác chính là người con gái của lòng anh, người anh vẫn luôn trân quý, cất giữ trong một thế giới tốt đẹp riêng nó. Anh rốt cuộc đã đợi được ngày này, đợi được ngày hôm nay cô chủ động nói cho anh biết cô cần anh. Thẩm An Bình cảm thấy mọi thứ trên đời đột nhiên đều trở nên tốt đẹp biết bao, tốt đẹp đến nỗi anh chỉ muốn ôm cô thật chặt vào trong lòng mà nhảy múa.
Cố Bình An không trả lời câu hỏi vừa rồi, chỉ kiễng mũi chân, vụng về hôn lên bờ môi mềm mại của anh, thân thể cô dù vẫn còn đang run rẩy nhưng lòng lại như đang bị thiêu đốt, nóng rực.
Thẩm An Bình thất thần đứng đó, không hề nhúc nhích. Ngay sau đó, anh mạnh mẽ đẩy cô ra, kinh ngạc mở to hai mắt nhìn cô, có chút chật vật như đang cố kiềm chế xúc động nói:”Em có biết mình đang làm gì không?” Anh lấy tay quơ quơ trước mặt cô:”Em xác định mình không có say sao?”
Cố Bình An bị bộ dáng lo được lo mất của anh chọc cười, cô lấy cánh tay vòng ra sau gáy anh, chậm rãi nói từng chữ:”Em không có say, em nhận ra được, anh là Thẩm An Bình, là người mà em rất yêu.”
Thẩm An Bình vẫn cảm thấy khó mà tin. Bộ dáng khôn khéo, bình tĩnh ngày thường biến mất giờ phút này trông anh chẳng khác nào như một đứa trẻ, ngây ngốc nói:”Bình An, Bình An của anh, em nói lại một lần nữa đi, nói cho anh biết anh không phải đang nằm mơ.”
Cố Bình An một chút cũng không phiền, nhìn anh lặp lại lần nữa:”Em không có say, em nhận ra được anh là Thẩm An Bình, anh là….” Lời còn chưa dứt, đã bị Thẩm An Bình nhấc bổng lên, cô kinh sợ liền ôm chặt lấy cổ anh.
Thấy cô hoảng sợ, ánh mắt Thẩm An Bình chợt lóe lên một tia giễu cợt cùng đắc ý, anh cười càng sâu, sảng khoái nói:”Em bây giờ nếu nhận mình sai cũng không hề gì, bởi vì em đã không còn cơ hội để hối hận nữa rồi.”
Anh đẩy cửa bước vào, động tác nhanh nhẹn, đem Cố Bình An ép sát vào cửa, cánh cửa cũng đồng thời bị đóng lại. Cố Bình An bị anh ép sát trên cửa, còn chưa kịp cử động liền bị Thẩm An Bình gấp gáp hôn xuống, cơ thể anh nóng bỏng như muốn đem cô thiêu rụi, nhưng nụ hôn lại rất ôn nhu, anh giống như đang thưởng thức, nhấm nháp hương vị tron đó. Dưới cử chỉ ôn nhu của anh, khẩn trương cùng ngượng ngùng mới khi nãy của Cố Bình An cũng từ từ biến mất ngược lại còn nghênh đón, chủ động hôn lại anh. Thẩm An Bình bị hành động cô hôn trả vui mừng như điên, tay kia ôm cô càng siết chặt, hơi thở rối loạn khẽ mắng yêu:
“Yêu tinh” một tiếng kia là tràn đầy mê hoặc đến cỡ nào .
“…”
Đêm buông xuống, Cố Bình An dù sao đây cũng là lần đầu tiên nên rất bỡ ngỡ, phản ứng có chút lúng túng, vụng về. Cả đêm cô mặc cho Thẩm An Bình tùy ý dìu dắt, dẫn đường. Thẩm An Bình khỏi nói kỹ thuật rất tốt, nên cô không phải trải qua sự đau đớn của lần đầu tiên như được miêu tả trong tiểu thuyết hay phim ảnh. Nhưng đến khi buổi sáng tỉnh lại cô mới phát hiện thì ra “xương cốt rã rời”từ xương sống đến thắt lưng, dù vậy lại không làm cho cô chán ghét chút nào mà còn cảm thấy thật hạnh phúc.
Khi Cố Bình An tỉnh lại Thẩm An Bình vẫn còn đang say ngủ.
Mặc vào quần áo, cô đứng dậy bước đến bên cửa sổ. Cô bỗng nhiên ác ý, cố tình kéo ra màn cửa sổ kia, để ánh sáng sớm mai ồ ạc tiến vào, xuyến thấu cả căn phòng đem âm u xua tan. Ánh sáng bất ngờ đột nhập làm cho Thẩm An Bình thức giấc, khó khăn mở mắt, anh xoa xoa đôi mắt còn nhập nhèm buồn ngủ, chống chọi cơ thể ngồi dậy nhìn Cố Bình An.
“Thẩm An Bình, em chỉ là một viên chức nhỏ nên không thể tùy tiện mà bỏ bê công việc, cho nên em đi trước đây” Cô