Tác giả: Ngã Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.
tiếng nói cô thậm chí đang hoài nghi Thẩm An Bình chẳng lẽ không hề nghe thấy.
Cố Bình An nắm chặt góc áo, một nỗi chua xót không biết từ đâu lại dâng lên mạnh mẽ trong ngực.
Được, nếu anh đã muốn giả ngu cô sẽ vui mừng mà phối hợp cùng anh diễn một màn này. Đối với cô mà nói nó chẳng phải không hề tổn thất gì sao?
Cô đột nhiên nhớ tới trước kia đã từng xem qua một quyển sách, bên trong có ghi một câu thế này:
Mỗi khi bị người nào đó thương tổn, mình nên nghĩ đến những hồi ức tốt đẹp, lấy nó tha thứ cho người đó. Nhưng nếu phải dùng đến một ngày mới tìm ra hồi ức tốt đẹp để tha thứ cho người đó thì chính là bạn đã dùng hết, chỉ còn lưu lại hài cốt đến lúc đó tất cả chỉ là tra tấn nhau mà thôi.
Thẩm An Bình bề ngoài không biểu hiện một chút gì, đây là anh đang dùng trầm mặc muốn cùng cô thỏa hiệp. Cố Bình An suy đoán liệu anh có phải đang nghĩ đến những điều tốt đẹp của cô hay không? Cố gắng nhớ lại giây phút tốt đep giữa bọn họ sao? Cho nên anh mới có thể chịu đựng mà bỏ qua cho những lời nói khi nãy của cô, chịu đựng sự tàn nhẫn của cô.
Những tốt đẹp kia chẳng lẽ vẫn còn chưa dùng hết sao? Nếu như anh không còn tìm thấy những tốt đẹp kia của cô thì sao?
Chẳng lẽ anh sẽ tiếp tục cố tình chịu đựng? Hay sau đó sẽ âm thầm rời xa cô? Cho rằng tất cả những tha thứ kia giờ đã dần dần trở thành tra tấn hay sao?
Chỉ tiếc cô đã không kịp thấy đáp án, lúc này liền đã xảy ra một chuyện càng kinh thiên động địa hơn, đem tất cả mọi thứ liên quan đến cuộc đời của cô mà đảo lộn.
Cái gọi là tình yêu kia thoáng cái liền trở thành vực sâu vạn trượng, biến thành rào cản lớn nhất chắn trước mặt cô, làm cô không thể tiếp tục ôn nhu mà đối mặt, hay phán đoán chỉ càng ngày càng cảm thấy mọi chuyện thật phức tạp, tình yêu cùng tình thân liền trở thành hai cực đối nghịch, mà cô chỉ có thể chọn một….
******
Mẹ Mạc Phi qua đời.
Tin này đến rất đột ngột. Ngay trong lúc mọi người đang phấn khởi chào đón năm mới, mẹ Mạc Phi không ngờ bị lên cơn đau tim đột ngột, dù đã được cấp cứu cả đêm nhưng bà vẫn không qua được phải tiếc nuối từ bỏ thế gian.
Cố Bình An nhận được tin tức này là khi cô cùng ba mẹ đang ngồi ở nhà xem một vài tiết mục chúc xuân trên truyền hình. Mẹ cô ngồi một bên lột quýt, còn ba thì có vẻ không chút hứng thú ngồi tựa vào sô pha ngủ gà ngủ gật xem một tiết mục văn nghệ nào đó.
Tiếng điện thoại dồn dập vang lên đánh gãy không khí tĩnh lặng nơi này, Cố Bình An tưởng rằng đó là điện thoại chúc tết nên liền nhảy dựng lại tiếp.
Khi đi ngang qua mẹ bà đã thuận tay đem trái quýt mới lột sạch vỏ nhét vào lòng bàn tay cô.
Cố Bình An miễn cưỡng nhận lấy, nhét vài múi vào miệng. Cô trong miệng còn đang nhấm nháp, tiến đến cầm lấy điện thoại, chợt nghe điện thoại kia truyền đến tiếng nấc nghẹn ngào của người nào đó. Chưa kịp có thời gian nhận ra người nào, bên kia đầu dây chợt nghe điện thoại truyền đến tiếng khóc rất bi ai và tuyệt vọng :”Mẹ___”
Cố Bình An hốt hoảng ngậm miệng nhất thời bị nước quýt chạy xuống yết hầu sau đó xông thẳng lên mũi, cô khổ sở che lại miệng mình, làm cho quýt trên tay rơi xuống đất, lăn lông lóc vài vòng tròn rồi chui vào một góc thật xa.
Cô vẫn không dám lên tiếng, đầu dây nọ quả nhiên người kia vẫn chưa hề ngừng khóc, cứ tiếp tục gọi một tiếng lại một một tiếng ”Mẹ”. Cố Bình An thoáng chút chỉ biết đứng ngơ ngác, một lúc sau mới đem điện thoại đưa cho mẹ.
Cô rút khăn tay ra cố lau nước mũi, chết lặng nhìn biểu tình của Cố Mẹ giờ đây đang chuyển từ khiếp sợ thành đau lòng, cuối cùng chỉ còn là lo lắng. Sau cùng bà cắt đứt điện thoại, gấp rút kéo ba ba rời đi.
Bọn họ đi thật vội vàng, vội vàng đến thậm chí đã quên mất con gái của họ là cô đang còn đứng sững tại đó.
Ngày đó là ba mươi tết, khi họ rời đi thậm chí ngay cả một câu giải thích lý do cho cô cũng không có…..
Từ khi nào?
Từ khi nào mà ba mẹ đều bắt đầu không hẹn mà cùng nhau ngồi thở ngắn than dài, không khí quỷ dị khó hiểu như thế giằng co trong suốt mười ngày. Cho đến khi một ngày đó hai trong phòng bạo phát gây gỗ cực kỳ dữ dội. Cố Ba thậm chí còn đem điện thoại trong phòng đập nát.
Khi đó Cố Bình An vừa lúc mở cửa đẩy vào, đập vào mắt là cảnh tượng hỗn độn trong phòng, còn Cố mẹ thì ngồi một bên khóc đến cực kỳ thương tâm.
Cô khiếp sợ chỉ biết đứng chết trân nơi đó, hai tay bất an nắm chặt lại một chỗ. Cô cái gì cũng không nói, cái gì cũng không hỏi, hai mươi mấy năm qua cơ hồ đây chính là lần đầu tiên Cố Bình An trở thành ngoan ngoãn hiền thục thế này, cô một chút hiếu kỳ cũng không dám có, thậm chí trong tiềm thức cô đều hy vọng mọi người cái gì cũng không cần phải nói.
“Bình An!”
Cố ba trước giờ thương con gái của mình như mạng, đang gọi tên cô. Cô đờ đẫn ngẩng đầu lên nhưng chỉ ngắn ngủi trong vài giây thôi cô nhìn thấy ba mình dường như đã già đi rất nhiều, mái tóc ngắn ngủn cũng trắng phếu cả một mảng. Mặt ông phức tạp nhìn Cố Bình An liếc mắt một cái rồi lập tức cúi đầu tựa hồ rất khó để mở miệng.
“Bình An”, Cố mẹ lau khô nước mắt trên mặt, ngước lên