Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.

ao? Con cũng thấy rồi đấy, thế giới này không phải là chỉ toàn là người tốt. Ba mẹ mong con có thể tìm được một người đàn ông đáng tin cậy, cho dù không còn tình yêu nữa thì vẫn có thể chăm sóc được cho con. Chẳng phải con cũng thích nó sao?”.
“Mẹ! Đó là chuyện từ đời thuở rồi, mẹ đừng nhắc lại nữa.” Quyển Nhĩ đứng dậy uống hết nửa cốc nước, thấy mẹ vẫn đang nhìn mình, “Cao Mạc rất được hâm mộ, con không để ý”.
“Vậy còn cậu tên Đinh Mùi kia, hai đứa còn liên hệ với nhau không? Hình như ba mẹ đã nhìn thấy cậu ta trên ti vi.”
“Đã lâu không còn liên hệ nữa, anh ấy và con không cùng chuyên ngành, không biết là đang học cao học hay đã đi làm rồi.” Lần này Quyển Nhĩ cố gượng uống nốt nửa cốc nước còn lại. Cô hết sức kinh ngạc, sao lại nhắc tới Đinh Mùi? Lẽ nào cuộc điện thoại trong đêm của cô đã bị mẹ nghe được?
Đã gần hai tháng nay không hề có liên lạc, Quyển Nhĩ không chịu được. Nhưng nếu gửi tin nhắn cho Đinh Mùi, chỉ như ném đã xuống biển, vì thế đành phải gọi điện. Điện thoại cũng không dễ gọi, công việc của anh ấy ngày đêm đảo lộn, thời gian nào mới là lúc nghỉ ngơi cũng không xác định được. Quyển Nhĩ chỉ có thể nhân lúc ba mẹ đang ngủ, len lén gọi điện thoại tới nơi anh ở. Nếu đúng lúc đó anh ở nhà nhưng đang ngủ thì Trần Hạo nghe điện, nếu thức thì hai người còn có thể nói được vài câu. Đương nhiên đa phần đều là cô nói. Cũng may là mùa đông, cô chùm chặt chăn để nói chuyện nên cảm thấy cũng không khó chịu đựng lắm. Như vậy mà cũng bị mẹ phát hiện ra thì quả thật mẹ thần thông quảng đại quá mức rồi.
“Vậy sao? Thế bạn con bây giờ có ai tương đối tốt mà con vẫn giữ liên lạc không?”
“Cũng chẳng thân quen lắm! Mẹ, rốt cuộc mẹ định nói gì?”
“Ba con có biết con của một người bạn học, hiện giờ đang ở thành phố A. Cậu ta làm việc trong ngân hàng, hồi học Thạc sỹ có sang Anh bổ túc một năm. Gia đình họ muốn bọn con gặp mặt nhau ở thành phố A xem thế nào, trước tiên là làm bạn, có khả năng thì phát triển hơn.”
“Mẹ, con không có ý định đó đâu.”
“Mẹ biết, thế nên mẹ mới nói trước với con đây! Việc ở nhà đã giải quyết xong rồi, con phải biết tự lo cho việc riêng của mình đi.”
“Mẹ, con mới bao nhiêu tuổi, không cần phải vội vàng thế?”
“Ba mẹ chẳng phải vì thấy con không lo, nên mới lo thay cho con sao? Bảo con kết bạn, không phải bắt con kết hôn, cứ gặp thử đi đã, thế nào?”
“Ừm, vậy mẹ cho con sô điện thoại của cậu ấy, có thời gian con sẽ gọi.”
Giở trò trước mặt ba mẹ là việc không bao giờ thành công. Mẹ không hề tỏ ra là không tin tưởng cô, mà chỉ nói: “Làm gì có chuyện con gái lại gọi điện cho con trai để hẹn gặp mặt trước, con đồng ý là được rồi, việc còn lại để họ tự lo”, thế là nhẹ nhàng hòa giải âm mưu định kéo dài thời gian của Quyển Nhĩ.
Quyển Nhĩ cũng không ngờ cuộc gặp lại có thể được sắp đặt một cách kỳ quái như thế, cô vừa xuống tàu là đã ập đến ngay.
“Đợi em phải không?” Không phải Cao Mạc có thị lực thực tế rất hiếm người nào đứng trên sân ga mà lại cầm một cái bảng to như thế, huống hồ trên đó lại còn viết, “Lục Quyển Nhĩ” ba chữ rất to, rất đỏ tới nhức cả mắt.
Tàu vẫn đang chầm chậm vào ga, Lục Quyển Nhĩ vốn không hề có ý vội vàng xuống tàu, đeo ba lô lên, kéo túi, “Chúng ta có thể xuống tàu ở khoang khác không?”. Nhìn bộ dạng đáng thương đó, không ai có thể nhẫn tâm lắc đầu. Vì vậy mặc dù Cao Mạc biết có thể các cửa thông khoang với nhau đã bị khóa, nhưng vẫn theo sau cô đi ngược lại với dòng người đang xuống tàu.
Chen lên chen xuống, khiến hai người trở thành những hành khách cuối cùng không chịu xuống tàu, lại không có cách nào để từ chối sự nghênh đón của anh bạn kia. Quyển Nhĩ thực ra không nhìn rõ diện mạo của người cầm bảng, hoàn toàn không phải là nhìn mặt đặt tên mà tùy tiện bỏ rơi người khác, cô chỉ lựa chọn việc né tránh hành động khoa trương khác thường này thôi.
“Chào anh, em là Lục Quyển Nhĩ.” Quyển Nhĩ thấy đối phương cầm điện thoại lên, định đổi sang phương thức khác để tìm người, vội vàng đi tới.
“Chào em, anh là Khúc Đông Quang.” Anh ta vẫn không buông tấm bảng xuống, đưa bàn tay còn lại ra bắt tay Quyển Nhĩ, cười rất tươi: “Anh cứ nghĩ em đã xuống tàu và đi về trước rồi cơ, không đón được em, anh cũng sẽ rất thảm. Ba anh nói nhất định phải đón và đưa em về ký túc xá an toàn”.
Có vấn đề, có vấn đề. Người nhìn rất bình thường lại có thể làm được những việc bất bình thường như thế, chắc chắn là thần kinh anh ta có vấn đề. Cô nhìn về phía Cao Mạc, Cao Mạc dùng ánh mắt nói cô hãy ráng nhịn một lúc đừng nóng vội.
“Chú cũng khách sáo quá, em đã học ở thành phố này mấy năm rồi, thực ra cũng không cần tới đón”.
“Ba anh đã nói rồi, em chen chúc ngồi trên tàu sao thoải mái bằng đi xe, nói em nhất định không được xem anh như người ngoài.”
Chỉ một câu nói này, khiến những gì Quyển Nhĩ định nói đành nuốt vào trong. Thì ra đi nước ngoài một năm, tiếng Trung Quốc của anh ta không thể nói lưu loát, đành phải nhắc lại lời ba để biểu đạt ý mình.
“Chào anh, tôi là Cao Mạc. Đồ của chúng tôi không ít, thật phiền anh quá.” Cao Mạc nói x


Teya Salat