Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1751 lượt.

người được chào đón nhất trong ba phòng ký túc chung cửa. Biểu hiện đầu tiên của cô ấy thể hiện chính là sự quan tâm và sốt sắng, cùng với đó là sự nhiệt tình đúng mức. Cô ấy mở miệng thì thường rất trực tính, cái gì đáng nới thì nói, đáng mắng thì mắng, hoàn toàn không có chuyện vòng vo tam quốc, cho dù đôi khi cảm thấy không thể chấp nhận được, nhưng nghĩ lại mới thấy cô ấy nói đúng.
Chuyện của cô và Đinh Mùi, kể cả người hết sức thân quen và hiểu Đinh Mùi như La Tư Dịch cũng không bàn nhiều, đặc biệt là những lời có tính định hướng, cô ấy không bao giờ nói. Cô ấy coi cả hai là bạn, không muốn đứng vào giữa rồi tham gia quá nhiều. Như vậy, Tiểu La chỉ có thể là một khán thính giả tốt, mà người cô cần bây giờ là người có thể hỗ trợ cô về mặt kỹ thuật giúp cô tìm thấy vấn đề nằm ở đâu, và phải giải quyết thế nào.
Phạm Tình Mang chắc chắn là một lựa chọn thích hợp nhất, nhưng hai người lại không có nhiều cơ hội để tâm sự. Hôm nay chính là một cơ hội tốt, các môn thi cũng vừa kết thúc, tối nay cả hai cũng chẳng có kế hoạch gì. Hai người cùng ăn cơm rồi đợi Lưu Lộ ở phòng bên canh sang lắp mạng cho.
“Đúng là bạn học nam.”
Quyển Nhĩ lại nhìn điện thoại một lúc, cố gắng sắp xếp từ ngữ để có thể diễn đạt một cách chính xác nhất những gì muốn nói, “Một người bạn duy trì khoảng cách với mình một cách hoàn mỹ nhất… Lúc gần thì không thể gần hơn, lúc xa thì xa không giới hạn. Không thể nói là yêu, nhưng cũng không phản đối lại tình yêu của mình. Nhận và cũng cho. Những thứ anh ấy cho không phải là thứ mình muốn. Dường như mà thứ mình muốn, không có ở chỗ anh ấy, cho dù có thì mình cũng không có cơ hội đạt được”.
“Không phải Cao Mạc.” Phạm Tình Mang nói với giọng điệu hết sức chắc chắn.
Quyển Nhĩ gật gật đầu, đương nhiên không thể là Cao Mạc. Thời gian gần đây không chỉ cuối tuần anh mới tới thăm cô, mà chuyện của ba tiến triển tới đâu, buổi tối anh cũng lái xe tới, vừa là báo tin, vừa là mang cho cô vài món đồ ăn vặt. Cao Mạc quan tâm và chăm sóc cô như người trong gia đình, rất có tiếng trong ký túc này.
“Đấy không phải là bạn học nam, mà là bạn trai của cậu. Anh ta có thừa nhận hay không, có rõ ràng hay không cũng chẳng có nhiều khác biệt. Những gì cậu có thể làm, chi tiết thì không nói, trên thực tế cũng chỉ có hai việc, hoặc là chia tay và rời xa anh ta, hoặc là tiếp tục.”
“Đừng ảo tưởng là có thể làm gì đó để anh ta thay đổi thái độ với cậu. Đối với anh ta mà nói, như thế mà cậu cũng có thể chấp nhận thì tại sao anh ta phải đối xử với cậu tốt hơn? Không tiếp tục bóc lột, vắkiệt cậu đã là tốt lắm rồi.”
“Muốn thay đổi thì chính người đó phải cam tâm tình nguyện thay đổi. Càng yêu nhiều thì càng bị anh ta nhào nặn. Mà anh ta sẽ ích kỷ nhào nặn cậu theo yêu cầu cuộc sống của anh ta. Tại sao anh ta lại phải thay đổi, anh ta sẽ cảm thấy không cần thiết, nếu cậu đã thích anh ta như thế thì sẽ tiếp tục thích mãi.”
Tối hôm đó, Phạm Tình Mang đã nói rất nhiều và những lời kia chính là những lới làm rung động Quyển Nhĩ nhiều nhất.
Quyển Nhĩ đã có một kỳ nghỉ đông không thoải mái lắm. Khi có thời gian cô thường cùng ba ra ngoài chơi, nơi nào cũng đi. Lúc thì tới chợ đồ cũ, lúc thì đi công viên, lúc thì đi chợ mua thức ăn. Hai ba con vừa đi vừa nói chuyện, cứ thế mà hết một ngày.
Trước đây Quyển Nhĩ vừa kính trọng vừa có phần sợ ba mình. Ba làm ở khoa Ngoại, thường xuyên phải làm việc quá sức, về tới nhà đã vô cùng mệt mỏi, tính cách cũng không được hòa nhã lắm. Từ rất nhỏ Quyển Nhĩ đã biết nhìn sắc mặt ba để tránh làm ba phiền lòng. Nhưng thời gian của kỳ nghỉ qua đi, Quyển Nhĩ cũng phát hiện ra khoảng cách giữa ba và cô đã trở nên rất gần, có rất nhiều điều mà hai ba con có thể cùng bàn luận. ba cảm thấy rất hứng thú với những kiến thức mới cô học được ở trường, còn riêng ông thường có những phát hiện đột phá khiến Quyển Nhĩ được truyền cảm hứng.
Kỳ nghỉ trôi qua, buổi tối trước hôm cô đi mẹ đã vào phòng cô, hình như mẹ có chuyện muốn nói. Quyển Nhĩ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, đợi mẹ bắt đầu.
“Quyển Nhĩ, chuyện của ba con, kết quả xử lý đã có rồi. Giấy phép không bị treo nhưng không được làm chủ nhiệm khoa nữa. Có được kết quả như thế cũng là may mắn lắm rồi. Người kia cũng không lên làm chủ nhiệm khoa được. Vì vậy con cứ yên tâm quay lại trường học tập, không phải lo lắng chuyện ở nhà nữa. Thời gian này thật khổ cho con quá.”
“Thực ra mẹ cũng đã nghĩ rồi, nếu ba con không làm nữa thì mẹ cũng xin nghỉ hưu sớm.” Cảm giác như được giải thoát, lưng mẹ còng hẳn xuống, nói rất nhỏ.
Quyển Nhĩ nắm chặt tay mẹ, những chuyện vừa xảy ra có thể được coi là nguy hiểm lớn nhất từ trước cho tới nay xảy đến với gia đình cô. Ba mẹ không coi cô như trẻ con và giấu giếm mọi chuyện nữa, có thể ở bên cạnh ba mẹ, bỏ ra chút công sức, cô cảm thấy tốt hơn rất nhiều.
“Còn Cao Mạc, càng lớn càng không đoán biết được, con định thế nào?” Mẹ chuyển đề tài rất nhanh, khiến một lúc lâu sau Quyển Nhĩ mới có thể theo kịp. “Sao ạ?”.
“Hai ngày vừa rồi nó về, chẳng phải là để đưa con quay lại trường hay s