Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
ong dúi chiếc túi to nhất vào tay Khúc Đông Quang, không hề khách khí.
Nhưng khi anh chàng Khúc Đông Quang viện cớ là không biết đường, đưa họ đi lòng vòng quanh thành phố A gần bốn tiếng đồng hồ, Quyển Nhĩ mới biết người thật sự không khách khí không phải là cô và Cao Mạc.
Không tiến thì tức là lùi
“Sao muộn thế, mình cứ tưởng hôm nay cậu chưa quay lại.” Phạm Tinh Mang bận rộn ngồi trước máy tính, tay gõ không ngừng mà miệng cũng không ngh
“Nếu Cao Mạc không ra tay thì chắc chắn hôm nay mình không về được thật.” Quyển Nhĩ ngồi trên chiếc sofa hai cô mới mua mà thở dốc. Một phần vì cô mệt, một phần là vì tức. Cao Mạc phải kiên quyết đòi lái xe, rồi đưa Quyển Nhĩ về ký túc xá trước nên cô mới thoát thân nổi. Còn bọn họ quay về như thế nào, cô cũng không rõ nữa.
Nghe Quyển Nhĩ kể qua, Phạm Tinh Mang hứng thú quay đầy lại, “Thằng cha Khúc Đông Quang ấy, chơi trò đó thật quá đáng”.
“Chắc là sợ thiện ý ít quá, mình không lĩnh hội được.” Quyển Nhĩ nhớ lại tấm biển tên vẫn luôn theo sát cô ngay ở ghế sau xe, “Anh ta đánh giá quá cao sức chịu đựng của mình”.
“Không cần đợi anh, lúc nào rảnh anh sẽ đến tìm em.” Đầu dây bên kia có tiếng người đang gọi anh, Đinh Mùi vội tắt máy.
Một cuộc điện thoại khiến tâm trạng Quyển Nhĩ trở nên hết sức tồi tệ. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu là, vì sao anh ấy lại không muốn gặp mình, sau đó lại nghĩ, rõ ràng anh vẫn mở máy, tại sao đến một tin nhắn cũng không chịu gửi cho cô? Nếu cứ để cô nghĩ thì mãi mãi không thể tìm ra câu trả lời. Cô không muốn nghĩ tới mặt tiêu cực, nhưng cũng không thể tìm ra bất kỳ lý do hợp lý nào để biện giải cho hành động vừa rồi của Đinh Mùi.
“Tinh Mang, cậu cho rằng những tình huống như thế thì nguyên nhân là do đâu?” Ban đêm, khi biết cuộc gặp gỡ cô mong đợi lâu này đã hoàn toàn tuyệt vọng, cô định thử cầu cứu Phạm Tinh Mang. Cô không nói cụ thể, chỉ kể lại tình hình lúc này cho Tinh Mang nghe, biết đâu cô ấy lại có cách giải thích khác.
“Như vậy hả, thế là hai người không đồng điệu rồi. Một người quá bận, một người quá rảnh, rất khó điều chỉnh cho phù hợp.” Phạm Tinh Mang thông cảm nên cũng không gặng hỏi nhiều, ngược lại còn kể câu chuyện của chính bản thân mình cho Quyển Nhĩ nghe.
Người bạn trai đầu tiên của Phạm Tinh Mang học trên cô hai sau khi tốt nghiệp trung học, anh ta thi vào đại học ở thành phố A. Cô đã vì anh ta mà thi tới hai năm mới vào được đại học K, cũng có thể gọi là theo đuổi tới cùng rồi. Nhưng khi cô học năm thứ nhất, anh ta đã là năm thứ ba, diễn tả theo lời cô thì là, họ đã không theo cùng một tiến độ nữa. Anh ta học đạo diễn, bắt đầu phải thực tập, đi quay những đoạn phim ngắn từ rất sớm, những người phải tiếp xúc cũng bắt đầu nhiều, và phức tạp hơn. Anh ta hút thuốc, uống rượu, ra vào mọi nơi, tất cả những thứ đó đều khiến cô không thể thích ứng nổi. Điều khiến cô không thích ứng nhất là bất kể lúc nào cô tới, anh ta đều có bộ dạng của một người bận tới sắp chết, không thể kéo ra được.
“Vì vậy dần dần trở nên xa cách, cuối cùng thì cũng đã chia tay thế nào, đến giờ mình cũng chẳng nhớ nữa.”
Quyển Nhĩ nghe thấy tiếng động, Phạm Tinh Mang đã xuống giường, mở toang cửa sổ, rồi lại trèo lên giường.
“Quyển Nhĩ, mình với Triệu Hằng chia tay rồi.”
Triệu Hằng là bạn trai của Phạm Tinh Mang, là sinh viên khoa Sinh vật, rất điển trai, quan trọng là đối xử với cô ấy rất tốt. Nếu có thể miễn cưỡng tìm ra tật gì đó của anh ấy thì chỉ có một đó là đối xử với Phạm Tinh Mang quá tốt, lại có vẻ như suốt ngày dính lấy cô ấy nên nhìn không được đàn ông cho lắm.
Ấn tượng của Quyển Nhĩ về Triệu Hằng rất tốt, rất ngưỡng một sự hài hòa gắn bó của họ. Có những hôm Triệu Hằng ở lại rất muộn, không chịu về, nhưng cô cũng chẳng thấy có gì là không thỏa đáng cả. Một mặt bởi vì Phạm Tinh Mang tương đối ý tứ, mặt khác giường trong phòng ký túc của họ liền với bàn, phía trên là giường, phía dưới là bàn học, tủ quần áo, Quyển Nhĩ đến giờ thì lên giường đi ngủ, cắm tai nghe vào, không hề cảm thấy bất tiện. Ngược lại cô còn cảm thấy như thế cũng là chút báo đáp lại sự khẳng khái của Phạm Tinh Mang khi tạo điều kiện thuận lợi cho cô.
Một đôi tình nhân hết sức mô phạm như thế mà lại không kèn không trống đã chia tay rồi!
Gió lạnh khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống rất nhiều, Quyển Nhĩ cảm thấy giọng nói của mình như cũng đang run lên, “Đột ngột quá…”. Mặc dù cô có rất nhiều câu muốn hỏi, như là chuyện xảy ra từ khi nào, tại sao, nhưng cô cũng biết đó là những vấn đề cô không nên hỏi, đặc biệt là vào lúc này.
“Sau này, hai đứa mình làm thành một cặp vậy!” Quyển Nhĩ không biết có nên mở miệng an ủi bạn hay không, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ cảm thấy chắc chắn cô ấy đột nhiên không quen khi chỉ còn lại một mình.
Sau khi vào học, Triệu Hằng không xuất hiện nữa, cứ như đã tan biến vào trong không khí. Phạm Tinh Mang đột nhiên trở thành người rảnh rỗi, cùng với Quyển Nhĩ đăng ký học rất nhiều: bóng bàn, Tennis, bơi v.v… Hai người bố trí t