XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

hời gian rất khít, quyết không để lọt thời gian nhàn rỗi.
Bệnh tương tư của Quyển Nhĩ đối với Đinh Mùi không hề thuyên giảm mặc dù cô rất bận rộn. Những tin nhắn hay vài cuộc gọi ngẫu nhiên, cũng chỉ như miệng nước trong cơn khát, ngoài việc càng khiến cô có cớ nhớ nhung hơn ra, chẳng có chút tác dụng nào khác.
Sau khi vào học được một tháng hai người mới gặp nhau, không đến nỗi xa cách cả một thế kỷ, nhưng cũng gần như nửa năm trôi qua rồi.
Khi vừa gặp nhau, Quyển Nhĩ chỉ có cảm giác, đó chính là xa lạ. Chỗ ở của Đinh Mùi có vài thay đổi, đã thay máy tính mới. Bản thân anh cũng thay đổi kiểu tóc, để dài hơn trước kia. Cách ăn mặc cũng có ít nhiều thay đổi, bình thường ở nhà anh hay mặc quần thể thao, áo phông, còn bây giờ anh mặc bộ đồ ở nhà ngồi đó, khiến Quyển Nhĩ có cảm giác người đối diện hoàn toàn không quen biết mình.
Quyển Nhĩ ngượng ngập ngồi xuống trước mặt Đinh Mùi, tay cứ xoắn xoắn vạt áo, rồi lại vuốt thẳng ra.
Sáng nay, dưới sự khích lệ của Phạm Tinh Mang, cô mặc một bộ đồ mới, lúc này có cảm giác như đang bị cắn khắp người, ngứa ngáy khó chịu khiến cô rất không thoải mái. Cô cúi đầu xuống, vô tình phát hiện ra ống quần mình không biết từ lúc nào bị dính ít bùn, nhìn rồi nổi trên nền quần màu nhạt, cô lại càng không biết nên đặt chân như thế nào cho đúng.
Trong khi đang lúng túng, cô ngẩng đầu lên liếc nhìn anh một cái, Đinh Mùi ngồi đó như ngủ như không, dường như hoàn toàn quên mất sự tồn tại của cô. Chính trong giây phút này, Quyển Nhĩ đã bình tĩnh lại. Bẩn và lộn xộn thì cũng có nghĩa gì đâu, huống hồ chỉ là một hạt bùn nhỏ xíu trên đó.
Giờ giấc làm việc của Đinh Mùi không theo quy luật nào cả, vì thế buổi sáng nhìn anh không có tinh thần cũng là chuyện hết sức bình thường. Quyển Nhĩ nhẹ nhàng cởi áo khoác ngoài ra, đứng dậy, định đi thăm thú một ch tìm xem có việc gì để làm không.
Cô vừa đi tới cửa bếp thì nghe thấy tiếng Đinh Mùi, “Em lại đây!”.
Quyển Nhĩ quay trở lại, đưa tay đặt vào bàn tay Đinh Mùi đang đưa ra. Anh kéo cô ngã lên người anh, cứ thế mà ôm chặt cô trong lòng. Động tác của anh rất liền mạch, nhưng tư thế này khiến Quyển Nhĩ không thoải mái, vì vậy chỉ nằm im được một lúc, cô đã bắt đầu cựa quậy tìm vị trí thoải mái hơn.
“Đừng động đậy.” Đinh Mùi nhíu mày, “Nằm đây ngủ với anh một lúc”.
Quyển Nhĩ muốn nói gì đó nhưng Đinh Mùi đã đặt tay ra sau gáy cô, khiến cô đến hít thở cũng phải rất miễn cưỡng, miệng không thể nào mở được ra. Cô tích lũy được một chút sức lực, nếu muốn cũng có thể bật dậy, nhưng nghe thấy tiếng thở đều đều của anh, cô lại từ bỏ ý định đó.
Quyển Nhĩ suy nghĩ rất rõ ràng, phải cố gắng duy trì chất lượng giấc ngủ cho Đinh Mùi, nhưng cô đau khổ phát hiện ra, đấy là điều không thể. Đầu tiên cô cảm thấy cơ thể mình ê ẩm khi cứ phải nằm cứng đơ ra như thế, sau đó lại thấy lông mi rất ngứa. Cô càng tự nhủ rằng không được động đậy, lại càng cảm thấy không thể làm được. Sau một hồi giằng co, cơ thể đã không còn nghe sự chỉ huy của não bộ nữa, cô bắt đầu khe khẽ dịch chuyển trên người Đinh Mùi. Sự ngứa ngáy trên lông mi sẽ giải quyết sau, có chỗ này hoặc chỗ khác cần cô phải động tay trước.
Cô đang nằm sấp trên người Đinh Mùi, do không hề có ý muốn ngủ nên chút cảm giác khó chịu lại càng như phóng đại lên khiến cô không thể không cựa quậy liên tục. Cô nghĩ lâu lâu mới động đậy một chút như thế sẽ không khiến anh để ý. Nhưng đối với Đinh Mùi, người nằm trên cơ thể anh không ngừng hoạt động. Anh đành từ bỏ ý định chợp mắt một lúc, đột nhiên mở mắt ra, “Em nuôi bao nhiêu con trùng trên người thế?”.
Không biết là do đột nhiên bị anh tạo sự chú ý, hay vì biết có thể tùy ý động đậy rồi, toàn thân cô bỗng nhiên cảm thấy dễ chịu hẳn. Đầu cô bị anh dùng tay nâng cằm cho ngẩng hẳn lên, cô không dám nhìn anh, mặt tự nhiên đỏ bừng. Hành động trước đó của cô, cứ như là cố ý muốn đánh thức anh vậy.
“Chỉ nuôi một con trùng lớn thôi, có điều không thể mang theo trên người.” Quyển Nhĩ nói đầy hàm ý, tay lại chọc chọc vào Đinh Mùi.
“Hả? Lẽ nào là bị con trùng đó ám vào người rồi? Dù sao trùng cái cũng thường gặp hơn.” Đinh Mùi nén cười, bẹo vào má Quyển Nhĩ.
Quyển Nhĩ biết anh ấy đang chế nhạo mình, nhưng nếu đấu võ mồm xem ai nhanh hơn thì đấy là trò trẻ con, “Không thấy em còn hơn cả nữ anh hùng à?”.
Đinh Mùi ra tay không thương tiếc, “Lâu ngày không gặp, không biết kiến thức có nhiều hơn không, chỉ thấy da mặt dày hơn rồi”.
“Sao anh biết?” Quyển Nhĩ kéo một bàn tay anh ra, chạm nhẹ vào lòng bàn tay cho tới các ngón tay, “Ở đây có đặt thiết bị đo lường hay sao?”.
Thấy Đinh Mùi không phản kháng, Quyển Nhĩ bạo dạn hơn, tay luồn xuống dưới gáy anh, vuốt ve, “Biến mất lâu như vậy, có phải bị người ngoài hành tinh bắt đi cải tạo không?”.
“Muốn anh biến thành siêu nhân sao?” Đinh Mùi không đợi Quyển Nhĩ trả lời, bèn ôm lấy cô cùng bật dậy, “Có là siêu nhân hay không thì những năng lực cơ bản vẫn còn rất đầy đủ”.
“Ví dụ?” Quyển Nhĩ dùng ánh mắt hỏi anh. Cô không biết rằng ánh mắt đó của cô, nếu trong hoàn cảnh bình thường