XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

có thể được coi là sự khiêu khích, nhưng khi cô đang nằm trong lòng Đinh Mùi, nháy mắt một cách không suy nghĩ như thế thì chỉ có thể quy là muốn trêu ghẹo anh.
Đinh Mùi chớp chớp mi, “Xem ra bản lĩnh của em cũng tiến bộ. Giao lưu chút nhé?”.
Lúc này Quyển Nhĩ đã nằm dưới người anh, cho dù có trì trệ tới mức nào thì cũng hiểu ý giao lưu của anh là muốn chỉ điều gì. “Anh… anh…” lắp bắp một hồi, cuối cùng cũng không thể nói hết một câu. Bởi vì tới hơi thở cũng bị anh nén chặt như muốn vỡ vụn ra.
Thế là, họ đi thẳng vào vấn đề chính.
Sau khi hoàn thành chủ đề chính, Đinh Mùi buông lời bình luận trong lúc vẫn còn đang hào hứng: “Không tiến tức là lùi”.
Quyển Nhĩ không muốn rời anh ra, cho dù là hoàn toàn nghe theo anh, nhưng cũng không bằng cả haiạt được khoái cảm, cô vẫn chưa thực sự đạt tới khoái cảm. Quyển Nhĩ đang cảm thấy đau nhưng lúc ấy lại bị câu nói của anh làm cho bốc hỏa, đột nhiên ngồi dậy bắt đầu mặc quần áo. Phụ nữ vào những lúc như thế này, ít nhiều luôn cảm thấy có chút ấm ức nhưng vì sao lại ấm ức, và ấm ức ở đầu thì lại không thể nói rõ ra được. Trong lòng đang tràn đầy ấm ức thì bị Đinh Mùi ném vào một hòn đá, thế nào cũng sẽ tràn ra một ít.
Lúc đầu Đinh Mùi không để ý, nhưng hành động mặc quần áo của Quyển Nhĩ rất mạnh, khiến anh bắt đầu cảnh giác.
“Sao thế?”
Quyển Nhĩ không trả lời, mặc từng thứ từng thứ lên người. Nói là giận, nhưng động tác lại rất lần mần, dường như không có ý định mặc xong là bỏ đi.
“Anh hỏi em, đang bình thường vui vẻ mà, em lại làm sao thế?” Dùng lời không được vậy thì dùng hành động vậy, Đinh Mùi kéo Quyển Nhĩ quay lại giường. Mặc dù cô mới chỉ đi xong tất và đứng dậy.
“Anh nói em không tiến thì lùi, vậy anh muốn em luyện tập với ai đây. Hay là bản thân anh có tiến bộ?” Do đang ấm ức nên miệng lưỡi Quyển Nhĩ sắc nhọn, nhưng bao trùm lên biểu hiện như sắp khóc đến nới ấy của cô là thái độ oán trách thì đúng hơn.
“Em nghĩ đi đâu vậy? Cái đầu xinh đẹp thế này mà bên trong chứa gì thế không biết?”
Bị Quyển Nhĩ hỏi như thế, Đinh Mùi đúng là có chút lúng túng. Nửa năm nay làm việc ở bên ngoài, nếu nói tới vẫn là một tờ giấy trắng, vẫn chỉ có chút kinh nghiệm làm với Quyển Nhĩ đó, sợ là không ai tin. Trần Hạo đã từng yêu cầu anh khai nhận thành thật, nói anh có ai thì giới thiệu đi, nhưng anh tuyệt đối bảo mật. Đinh Mùi cùng lắm cũng chỉ thấy là nhiều, còn hiểu rộng thì anh tuyệt đối không dám nhận. Quán bar cũng được, vào ở trong khách sạn cũng được, dùng bất cứ hình thức nào để bắt chuyện, xúc tiến công việc anh đều không kiêng nể. Nhìn người ta chơi, anh tỏ ra rất thoải mái, không hề nảy sinh ý nghĩ muốn cứu vớt họ. Nhưng để tự mình vào trận thì anh không vượt qua được trở ngại tâm lý. Một mặt là bài trừ người lạ, mặt khác lo lắng tới vấn đề sức khỏe, tóm lại là anh chưa hề có suy nghĩ muốn nếm trải hay thử nghiệm. Cho dù có những lúc phải nín nhịn, bị người khác khuyên răn rồi chê cười, anh cũng không dao động. Đối với anh mà nói, niềm vui nhất thời quá ngắn ngủi, mà sau đó lại hậu họa khôn lường, thực sự không đáng phải thế.
Còn Quyển Nhĩ, chỉ cần nghe thấy hai từ “xinh đẹp” thì sau đó đã không còn nghe thấy gì nữa. Không thể trách cô nông cạn, đây là lần đầu tiên Đinh Mùi thừa nhận nhan sắc của cô.
“Em xinh đẹp?”
“So sánh bên trong với bên ngoài, đâu chỉ là xinh đẹp!”
“Anh mau há miệng ra.” Không hề tỏ thái độ tức giận sau khi bị anh đem ra làm trò cười, Quyển Nhĩ rất bình tĩnh yêu cầu.
“Em muốn làm gì?” Đinh Mùi cười với cô.
Quyển Nhĩ lựa lúc anh không phòng bị, làm mặt lạnh kéo đầu lưỡi anh ra một chút, “Cắt chiếc lưỡi độc địa này, cho vào dầu đảo qua”.
Đinh Mùi bịt chặt miệng, “Cho ai, cho em à? Biết là có độc mà em vẫn dám ăn sao?”.
Quyển Nhĩ lau lau mấy ngón tay vào cánh tay Đinh Mùi. Lau sạch những ngón tay ướt, nhưng lại phát hiện ra thứ khác thú vị hơn. Lông trên cánh tay Đinh Mùi, do ma sát với những ngón tay cô mà dựng ngược cả lên. Lông trên cánh tay anh dày và rậm khiến cô càng chà càng thích, không nỡ rời tay.
“Chơi vui không?”
“Cũng được.” Quyển Nhĩ không phát hiện ra trong câu hỏi của Đinh Mùi ẩn hiện nguy hiểm của một trận mưa gió sắp tới.
“Vậy cùng đùa đi!” Đinh Mùi không có ý định khống chế bản thân, kẻ chơi lửa nên chịu trách nhiệm cho việc hỏa hoạn là đúng
Lại một lúc lâu sau, Đinh Mùi đột nhiên thì thầm vào tai Quyển Nhĩ, “Đối với những lời anh nói, em cứ hiểu theo mặt chữ nghĩa là được rồi, đừng suy nghĩ nhiều”. Anh không muốn Quyển Nhĩ phải nghi ngờ, càng không muốn phải giải thích cho những kiểu nghi ngờ ấy. Giữa hai người nếu phải giày vò lẫn nhau sẽ rất mệt mỏi, cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Hai cái dạ dày trống rỗng cùng nhau đi ăn cơm, Đinh Mùi đưa Quyển Nhĩ tới trước khu ký túc xá rồi mới quay về. Lúc chia tay, Quyển Nhĩ có vẻ buồn. Đinh Mùi lại cảm thấy có những việc cô ấy phải tự mình suy nghĩ, anh không thể giải thích rõ ràng được. Thế là anh chỉ vỗ vỗ cô nói, “Anh đi đây”.
Thời tiết tháng Tư hết sức dễ chịu, quảng trường trước khu ký túc toàn người là ngườ