Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

i. Quyển Nhĩ không về phòng, cũng từ bỏ ý định tìm một ghế trống bên cạnh vườn hoa, ngồi thẳng trên bậc thềm của quảng trường.
Tại sao tâm trạng lại không vui? Xa cách lâu như vậy cuối cùng cũng gặp lại anh, biểu hiện của Đinh Mùi rất bình thường, lúc nào cũng tỏ ra nhiệt tình, cố gắng kéo hai người lại gần nhau hết sức có thể. Nhưng cô vẫn thất vọng, cô không thấy ở anh sự nhớ nhung hay một chút gì tương tự như thế cả, còn cô lại để mặc cho tình cảm của mình trào dâng rõ ràng tới không thể rõ ràng hơn nữa. Cô thất vọng vì anh, thất vọng về chính bản thân, dường như cô có làm gì cũng đều sai cả, cảm giác đó thật không dễ chịu.
Quyển Nhĩ lặng lẽ ngồi đó một lúc, rồi cuối cùng cũng đứng lên. Vấn đề không thể giải quyết được có nghĩ nhiều nữa cũng vô ích, thà về phòng mà phiền não những điều thực tế hơn, buổi thảo luận ngày mai cô còn chưa chuẩn bị gì đây!
Cửa phòng đóng, Quyển Nhĩ lấy chìa khóa ra định mở cửa thì đột nhiên cửa phòng mở ra, chỉ chớp mắt cô đã bị Phạm Tinh Mang kéo vào trong phòng.
“Cuối cùng cậu cũng đã về?”
“Xảy ra chuyện gì sao?” Quyển Nhĩ lập tức phản ứng. Câu mà Phạm Tinh Mang thường nói nhất là “Hoảng hốt gì chứ!”, gặp chuyện không loạn chính là tác phong của cô ấy. Cô ấy mà thế này chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn.
“Sách Lang gọi tới mười mấy cuộc điện thoại, nói là không thấy Tiểu La đâu cả. Di động của cậu ấy tắt máy, lại muộn thế này mới về, anh ấy không tìm thấy Tiểu La, lại không dám gọi về nhà cô ấy, đang vô cùng lo lắng. Nghe anh ấy nói thì hình như hai người cãi nhau, còn uống không ít rượu. Cậu mau mở máy đi, không chừng Tiểu La tìm cậu mà không được.”
Quyển Nhĩ vội vàng lục túi tìm điện thoại, không phải do cô tắt máy, mà là điện thoại hết pin. Khi ở bên Đinh Mùi, cô không bao giờ nghĩ tới việc nhìn điện thoại, vì thế cũng không để ý. Sạc pin xong, mở máy, sau đó có thể làm gì? Cứ nghĩ đến Tiểu La cần cô, gọi điện tìm cô, lại không gọi được, cô cảm thấy hối hận vô cùng. Chút việc nhỏ đó của cô, có gì mà phải suy nghĩ chứ? Trạng thái bất bình thường đó cô đã xác định từ lâu rồi, còn phiền phức nghĩ đông nghĩ tây để làm gì? Vì một lúc đó, Tiểu La thật sự xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào?






Không chiều hư em
Quyển Nhĩ mở máy đợi một lúc, vẫn không có động tĩnh gì, dù sao Sách Lang cũng gọi vào điện thoại phòng.
“Cô ấy có về nhà không?” Sách Lang không nghĩ đến việc giải thích với Quyển Nhĩ, những gì anh nghĩ lúc này chỉ là muốn nhanh chóng tìm thấy Tiểu La.
“Không biết. Để em nhờ người gọi điện về nhà cô ấy hỏi xem sao. Anh đợi tin của em nhé.” Quyển Nhĩ cũng không truy hỏi xem có chuyện gì xảy ra, giờ không phải là lúc truy hỏi, quan trọng hơn cả là tìm được cô ấy về, biết được cô ấy có ổn hay không.
Quyển Nhĩ đương nhiên cũng không thể tùy tiện gọi điện về nhà Tiểu La, như thế chỉ khiến ba mẹ cô ấy cảm thấy khác lạ, rồi lại lo lắng theo. Cô có cảm giác mười phần thì tới bảy, tám phần Tiểu La không về nhà, gần đây cô ấy cũng rất ít khi liên lạc với Quyển Nhĩ. Quyển Nhĩ biết Tiểu La đã ở chỗ Sách Lang được một thời gian r
Đinh Mùi đang ngồi trên một chiếc xe con vẫy tay gọi.
Quyển Nhĩ chạy tới, lên xe, cố gắng trấn tĩnh mình, xem ra Tiểu La đã không về nhà. Cô còn chưa cảm thấy gì, Đinh Mùi đột nhiên quát một câu: “Khóc gì mà khóc, toàn là đồ bỏ đi”.
Quyển Nhĩ vô ý thức đưa tay quệt nói mắt, “Ai khóc, ai khóc?”, trên tay vẫn còn ươn ướt.
“Nghĩ đi, La Tư Dịch có thể đi đâu?”
Quyển Nhĩ mở to mắt, cố gắng hết sức suy nghĩ, nhưng càng cố gắng càng không nghĩ ra được điều gì, “Em không biết, trước kia bọn em cũng chỉ ở trong trường…”. Sợ bị Đinh Mùi mắng nên giọng cô càng nói càng nhỏ dần.
Đinh Mùi không nói gì, lái xe về hướng Đại học C.
“Em mau gọi cho Sách Lang đi, bảo cậu ta cũng đến Đại học C, đừng có ở nhà mà cuống lên nữa.”
“Vâng.” Quyển Nhĩ không nói thêm, Đinh Mùi trở thành chỗ dựa của cô, anh ấy đã đưa ra ý kiến, chắc chắn là tốt hơn cô.
Lái xe được một lúc, tâm trạng của Đinh Mùi có vẻ trở nên tốt hơn, mới nói: “La Tư Dịch không mang theo tiền, không mang theo điện thoại, đến áo khoác cũng không mang luôn.” Ý của câu đó, không cần Đinh Mùi nói toạc ra cô cũng hiểu, không nhanh tìm thấy cô ấy thì chắc chắn là có chuyện.
“Không hiểu tại sao bọn họ lại cãi nhau tới mức ấy…” Quyển Nhĩ không kìm được buông tiếng thở dài.
Đinh Mùi rất thông thuộc Đại học C, nhanh chóng vòng xe về cửa phía bắc, lái thẳng xe vào trong trường.
“Bọn em thường đi đâu?”
“Thỉnh thoảng ra sân vận động ngồi hoặc đi lại trong đó.”
Không biết do Đinh Mùi may mắn hay là vì Tiểu La không đủ sáng tạo, Quyển Nhĩ đúng là tìm được Tiểu La ở sân vận động.
“Tiểu La, Tiểu La.” Quyển Nhĩ muốn gọi La Tư Dịch như đang ngủ rất say dậy.
Đinh Mùi sán lại, ngửi ngửi, “Cô ấy uống rượu?”.
“Hình như có uống.”
Anh bế Tiểu La lên, “Em mau mở cửa xe, phải đưa cô ấy vào viện ngay”.
Quyển Nhĩ biết là có chuyện không hay, cố gắng chạy nhanh ra xe.
Chưa tới