Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Quyết Ý Đi Cùng Anh

Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341762

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

à sao vậy? Tình cảm quá nóng bỏng, để rồi tổn thương người khác và cũng tổn thương chính bản thân mình?
Nửa tháng sau La Tư Dịch mới kể cho Quyển Nhĩ nghe toàn bộ câu chuyện và những gì cô đã trải qua. Đúng là, bên trong có quá nhiều chuyện đáng nói.
Sau khi dọn về ở cùng Sách Lang, La Tư Dịch bắt đầu suy tính thiệt hơn, bởi vì anh không hề nhắc tới việc sau này hai người sẽ chung sống, đến ám hiệu ngầm cũng không có. Cứ như thế Tiểu La tự động cho rằng, anh ấy nhất định sẽ quay về
Tây Tạng. Vì vậy khi về nhà, cô cũng có nhắc tới anh với người lớn trong nhà. Anh không có cách nào, chỉ biết đứng nhìn mình cô đấu tranh. Nhưng chuyện này vấp phải sự phản đối quyết liệt không ngoài dự kiến của gia đình Tiểu La. Bị gia đình phản đối, cô không kể lại với Sách Lang. Dù sao đó cũng chỉ là dự định của một mình cô. Nếu thật sự sau này hai người xây dựng với nhau, nói nhiều về chuyện này chỉ khiến Sách Lang gặp khó khăn khi tiếp xúc với gia đình cô hơn mà thôi. Nếu hai người cứ thế mà tan, nói hay không thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng đúng vào lúc La Tư Dịch bị kìm kẹp trong nỗi đau khổ giày vò đó, cô phát hiện mình đã có thai. Công ty cô công bố danh sách những nhân viên được chọn gửi sang Đức học, trong đó có cô. Trước mặt có hai con đường, nếu vì mình có thai mà cưới, cô tin Sách Lang sẽ đứng ra gánh vách trách nhiệm này, cho dù cô không muốn dùng cách đó để trói buộc anh. Nếu chia tay, cô sang Đức để điều trị vết thương lòng, không hao tâm tổn trí vì mối tình này thêm nữa.
Cô không bàn bạc với bất ký ai, chỉ là ngầm đưa ra thời hạn cuối cùng cho Sách Lang. Một ngày, hai ngày, một tuần, cuối cùng cô vẫn không đợi được câu nói mà cô muốn nghe, không đợi được để thấy anh có bất kỳ nỗ lực nào cho dự định tương lai của hai người. Vì thế, cô tới bệnh viện phá thai">
“Ngày hôm đó mình đã muốn nói lời chia tay với anh rồi, nhưng nghĩ mãi rồi cảm thấy nếu đột nhiên chia tay thì mình sống cũng đâu còn ý nghĩa gì nữa. Rượu là do mình đòi uống, anh ấy sợ làm tổn thương mình, vì vậy cũng không giằng lại. Tại sao đột nhiên lại bỏ chạy ra ngoài, giờ mình cũng quên rồi. Chỉ nhớ mình cứ đi mãi, đi mãi, cuối cùng thì mê man, rồi ngã xuống ngủ gục.”
Quyển Nhĩ nghe thấy câu nào cô ấy cũng bảo vệ Sách Lang, cô biết vướng mắc giữa hai người đã tiêu tan, lại làm lành với nhau rồi.
“Nào, có thông tin thì chia sẻ đi, để mọi người cùng vui vẻ.” Phạm Tinh Mang cũng có mặt, nhìn thấy tâm trạng của La Tư Dịch đang rất tốt, liền mở miệng trêu đùa.
“Anh ấy nói sẽ ở lại đây, mình cũng không đi nữa. Tuần này, anh ấy về nhà với mình.”
“Công việc của anh ấy thì làm thế nào? Nếu gia đình cậu không đồng ý thì sao?”
“Anh ấy nói sẽ thi lên Thạc sỹ hoặc thi vào làm nhân viên công vụ. Việc này chắc không thành vấn đề. Nếu không được nữa thì mở cửa hàng bán đặc sản. Gia đình nhà mình chắc cũng không có vấn đề gì. Bọn mình sẽ không đi khỏi thành phố A, có thì cũng đợi một thời gian để ba mẹ thay đổi cách nhìn đã.” Có được thái độ rõ ràng của Sách Lang, La Tư Dịch vui vô cùng.
“Nếu gia đình đồng ý, cậu sẽ kết hôn phải không?”
“Ừ, bọn mình đều muốn nhanh chóng có một đứa con, trước đó mình đã quá vội vàng. Đến bây giờ Sách Lang vẫn trách mình không biết quý trọng bản thân, xảy ra chuyện mà không chịu bàn bạc với anh ấy.”
Quyển Nhĩ dùng hai bàn tay ôm lấy mặt, nhìn bạn qua các kẽ ngón tay, “Tùy cậu thôi, vẫn còn chưa lấy chồng mà khí thế đã ngùn ngụt rồi.”
“Khí thế gì chứ?” La Tư Dịch và Phạm Tinh Mang cùng hỏi.
“Khí thế của một cô vợ nhỏ!” Quyển Nhĩ không đợi nói xong, đã chạy ra ngoài cửa, biết là chắc chắn La Tư Dịch đang đuổi theo để đánh.
Hôn sự của La Tư Dịch và Sách Lang đương nhiên không được thuận lợi như họ mong muốn. Bởi vì gừng càngà càng cay, già trẻ lớn bé nhà Tiểu La không ai kiên quyết phản đối Sách Lang tới cùng, nhưng lại đưa ra một điều kiện rất khó, khi nào mua được nhà mới cho kết hôn.
Vì vậy họ đành phải đợi, vừa tiết kiệm tiền vừa đợi. Hoặc là bọn họ tiết kiệm đủ tiền, mua được một căn hộ, hoặc là các bậc phụ lão sốt ruột không thể đợi được
nữa, tặng cho một căn. Họ đạt được mục tiêu của mình, dù sao cũng vui vẻ vô cùng.
Hôm nay, Quyển Nhĩ đang ở chỗ Đinh Mùi thì nhận được điện thoại của Tiểu La, đang bàn bạc chút nữa cùng nhau ra ngoài mua đồ thì bị Đinh Mùi giật lấy điện thoại nói, “Cô ấy không rảnh, em đi một mình đi”.
Quyển Nhĩ cướp lại điện thoại nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy.
“Tại sao anh lại tùy tiện quyết định thay em thế?”
“Bọn em ngày nào cũng ở cùng nhau, giờ đến cuối tuần cũng hẹn là sao?” Họ đã không gặp nhau một tháng nay rồi, những lúc anh rảnh rỗi, Quyển Nhĩ đều lấy cớ đang hẹn với Tiểu La để từ chối gặp anh. Quyển Nhĩ vừa đến chỗ anh chưa được một tiếng, việc chính còn chưa làm, thế mà còn định đi.
“Hàng ngày em thường tới nhà cô ấy ăn cơm, không có thời gian để đi dạo phố cùng nhau đâu.” Quyển Nhĩ giờ chỉ mong họ không kết hôn, như thế họ sẽ mãi ở trong căn phòng hiện tại, và cô có thể tới đó ăn uống bất cứ lúc nào.
“Em sống thoải mái quá